Thơ Nguyễn Vũ Sinh

0
1179

  

Về phố mù sương 

Bước trên lối dấu cỏ mòn
Nắng khô lửa hạ ngỡ giòn bàn chân
Giày vương lấm gót bụi hồng
Ta về phố thị trời vần vũ mưa
Cao nguyên phủ bóng sương mờ
Mưa bay lất phất rớt bờ vai êm
Đất ba zan quyện rất mềm
Hòa cơn mưa đỏ hai bàn chân đi
Bước sao nhấc nặng như chì
Ngỡ con phố nhỏ níu ghì tiễn đưa
Giờ từ biệt những ngày xưa
Vắng hoa phượng nở mỗi mùa hạ sang
Không còn nghe tiếng râm ran
Ve sầu buông khúc than van trên cành
Non ngàn lá vẫn tươi xanh
Đêm mơ sợ thấy một nhành liễu dương ?
MƠ ĐÊM NGUYỆT THỰC 
Đêm qua có kẻ khua đáy nước
Vói tay định vớt mảnh trăng ngà
Tưởng như cổ tích ngàn năm trước
Người mơ mộng ước bóng Hằng Nga ?
Đêm qua có người soi đáy nước
Hồ thiêng đã nhạt ánh trăng tà
Cứ ngỡ như là đêm nguyệt thực
Thấy ánh sao khuya rụng hằng hà .
Đêm qua có người soi đáy nước
Thấy in hình bóng dáng quê nhà
Trăng soi nghiêng rũ sầu thổn thức
Trên tay nguyệt mờ ánh châu sa …
NGUYỄN VŨ SINH
TA CÁCH XA NHAU MẤY MÚI GIỜ ? 
Ta cách xa nhau mấy múi giờ ?
Đêm nay người có viết lời thơ
Tháng tư sao lòng hoài trăn trở
Quê nhà mộng tưởng ở trong mơ…
Ta cách xa nhau mấy múi giờ ?
Bên phương trời lạ , phía hoang sơ
Chiều nay có kẻ sầu xa xứ
Nhìn nắng đỏ thiêu , bên tuyết mờ.
Ta cách xa nhau mấy múi giờ ?
Từ dạo người đi buổi nguyên sơ
Sông quê vẫn chảy xuôi dòng cạn
Nước lặng thuyền trôi dạt bến bờ .
Ta cách xa nhau mấy múi giờ
Người ở phương trời vẫn hằng mơ
Quê xanh cây trái , vàng lúa chín
Ngày ấy trong mơ mãi đợi chờ ?
Ta cách xa nhau mấy múi giờ ?
Có nghe gà gáy buổi canh trưa
Có thấy bình minh lên ban sớm
Hai trời diệu vợi , cuối sông thơ …
Ta cách xa nhau mấy múi giờ ?
Vầng trăng quê cũ ngỡ bơ vơ
Đời thấy thoáng qua như giấc mộng
Ngày ấy năm xưa mấy ai ngờ ?
Chia sẻ
Bài trướcCảm xúc tháng tư
Bài tiếp theoCho tôi quên

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn