VỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG

0
247
Nguyễn Văn Gia
Dịu dàng 
như giọt nắng
Tình cờ 
đậu xuống vai
Và nỗi buồn 
vô cớ
Lanh canh 
chạm vào nhau
Chiều qua
khu vườn nhỏ
Vi vu
nghe tiếng gió
Về đứng
giữa trời không
Lòng lao xao
tiếng lá
Tìm chi
tìm mãi miết
Chút làn hương
đã phai
Câu thơ buồn 
lỡ viết
Từ vẻ đẹp
tàn tro
Nỉ non
trong vườn nhỏ
Tiếng dế
buồn đêm sâu
Trăng mùa thu
chưa tỏ
Đã ngọt ngào
hương cau
Câu thơ buồn 
lỡ viết
Để dành
cho ai đây…

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn