VĂN ĐIẾU THẬP LOẠI DÂN OAN

0
626

Tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn

Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt
Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng
Thương thay một dải non bồng
Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường

Vốn đường đường con nhà khuôn phép
Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan
Lê la xó chợ đường quan
Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già

Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt
Chốn công đường lạnh ngắt lương tri
Đoàn người từ buổi ra đi
Màn trời, chiếu đất biết khi nào về

Người yêu nước không hề có tội
Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi
Chỉ vì thương xót giống nòi
Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng

Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt
Rước quỷ về hủy diệt sơn khê
Ngoài khơi giặc cướp bốn bề
Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha

Dặm đường xa phí chồng lên phí
Có đâu ngờ chướng khí còn dai
Áo vàng lấp ló bụi gai
Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm

Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống
Mới lọt lòng đã cõng nợ công
Thác sinh vào chốn gai chông
Hành không thành đạo, học không thành người

Sống đã chịu mấy đời đỉa bám
Lúc ốm đau chẳng dám kêu la?
Thân người nào khác thân ma
Uống nhằm thuốc giả chết ba bốn lần

Còn những kiếp muôn phần khốn khó
Phải theo nghề trộm chó đêm hôm
Miếng ăn chưa kịp đến mồm
Thân đà cháy rụi bên đường cái quan

Bao em gái khuất thân làm đĩ
Bấy nhiêu người tiến sĩ, giáo sư
Kiếp người mà phải thế ư?
Vạc dầu, hầm lửa cũng như thế này

Còn những kẻ Đông, Tây mọi nhẽ
Không hạ mình làm kẻ văn nô
Đành gieo chữ nghĩa tù mù
Văn chương chỉ cốt không tù là may

Khắp trường dạ giăng đầy duyên cớ
Có câu rằng bất khứ bất lai
Kiếp người hay kiếp vô loài
Bên trong dã thú, bên ngoài từ bi

Kìa những ai đi về khuya sớm
Còn u mê hay chớm nhận ra
Rằng trong biệt phủ xa hoa
Cô hồn ở đấy chứ là ở đâu?

Cầu Phật Pháp nhiệm màu soi tỏ
Oán hờn xin buông bỏ từ đây
Trăm năm một dải đất này
Độ cho kiếp nạn đến ngày trả xong.

Tháng cô hồn 2017

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn