Tùy luận Trương Đình Phượng

0
272

Từ ban đầu khi bạn bước chân vào viết lách bạn đã biết mình đang lấn sân một cách vô ý thức thế nhưng như trò chơi may rủi của tâm hồn bạn vẫn hăng say viết. Đôi khi nàng thi ca ghé qua cửa hé môi cười tươi với bạn và bạn nhầm tưởng đôi cánh của văn chương sắp được khoác lên mình bạn, bạn càng cố nhắm mắt mà viết, âm thầm hi vọng trời đái trúng đầu.
Một ngày bạn tỉnh dậy như thường lệ bạn soi gương chải tóc, bạn ngớ người , bạn bàng hoàng khi nhận ra trên vai bạn đã mọc thêm đôi cánh nhưng không phải đôi cánh của thiên nga mà là đôi cánh của loài quạ đen chuyên sống chui nhủi trong nghĩa địa. Bạn hiểu rằng với văn chương bạn vĩnh viễn chỉ là gã ăn mày vô tình bước vào rạp xiếc. Bạn lặng lẽ rời khỏi đó bước về phía dòng sông. Bạn thấy xác một con cá đang bắt đầu bốc mùi. Bạn khóc. ngậm ngùi bạn đào đất và chôn con cá.

Đêm đó bạn mơ, bạn thấy con cá hiện hồn về và nói với bạn.
“Hỡi anh người đáng kính và đáng thương, anh là một nhà thơ chân chính nhưng ở xứ sở này người ta chẳng bao giờ thèm nhìn ngó đến anh đâu. Ở đây người ta sống bằng sự ngợi khen bầy đàn, người ta nhìn bằng hai con mắt nhắm chặt, người ta hồn nhiên đi trong sương mù mà ra rả hát bài ca về bình minh màu nhiệm, người ta sẵn sàng hi sinh cho những trò chơi nhơ bẩn và tầm thường, người ta ngồi trên xương máu quá khứ và chờ đợi những tay chủ ném cho những mẩu thức ăn thừa xem đó như là đặc ân của đấng cứu thế… Anh có tâm nhưng anh chẳng đủ khả năng thay đổi dòng chảy của con sông thời đại đâu.” Bạn choàng tỉnh, bên ngoài đêm hun hút, tiếng chó sủa ma từ xa vọng lại, bạn lắng tai nghe, những tiếng khóc dồn lên trong màn sương quẩn đục.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn