Tùy bút Vĩnh Thông

0
158

Mưa ơi!

Ngày mai, dù xa hay gần, dù đã trở thành con người như thế nào đi chăng nữa, khi bất chợt bị cơn mưa đầu mùa phủ kín, có lẽ mình sẽ khóc, khóc cho những kỷ niệm đẹp, khóc cho một thời ô mai tinh nghịch đã xa, và khóc vì nhớ, nhớ…”.

Mấy dòng chữ hôm nay tình cờ đọc lại, là những lời ghi vội của nhỏ bạn học ngày xưa mà ta còn giữ được. Quyển lưu bút bỗng như nặng trình trịch và đột nhiên trượt khỏi tay, rơi…

Bây giờ trời cũng mưa, là cơn mưa đầu mùa thì thầm buông xõa. Những cơn mưa cũ rích đã trở về, và chúng lại làm ta nhớ đến mưa xưa da diết. Những cơn mưa ấy luôn gọi lên nhiều ký ức xa xăm với những ngày cũ, những người cũ. Ta thì lại dễ bị… buồn trước cơn mưa. Cái buồn đó hiu hắt, xa xăm, trống trãi, không định hình được.

Những buổi chiều tan học luôn gắn liền với những cơn mưa hiu hắt ấy. Mặc dù vang tiếng cười nói của lũ học trò nhưng vẫn nghe buồn mênh mang. Nghe chừng như thời gian cũ xưa nào đó quay lại, dừng lại, đứng rõ ở chỗ nầy, mà giơ tay bắt không được. Ngày ấy chúng mình từng tan trường và chia tay trong mưa. Bây giờ đều đã rời trường rồi, ngồi đây mà nhớ lại mưa xưa. Cả hai hoàn cảnh không giống nhau, nhưng lại đều mang cùng tâm trạng buồn trĩu nặng và da diết như nhau.

Hôm nay, cũng dưới một cơn mưa chiều côi cút, ta ngồi trên con đường quen thuộc nhìn lũ học trò nhỏ tíu tít tan trường, lòng làm sao tránh khỏi mơ hồ buồn, mơ hồ nhớ. Một thời kia, ơi…

Và những cơn mưa đêm luôn hối thúc vòng quay bánh xe ta về. Mặt đường bóng loáng nước, hiện rõ lên nhờ ánh đèn vàng hắt hiu bên vỉa hè, thỉnh thoảng một vài chuyến xe đêm chạy qua, để lại những tia nước li ti. Đã có đôi lúc vòng xe ta cũng lăn nhanh như thế, và nôn nao một chuyến về. Con đò cạnh nhà cũng không trốn khỏi nỗi buồn mưa đêm, thỉnh thoảng một vài khách qua, vì bất đắc dĩ mới phải sang sông trong đêm mưa gió thế nầy.

Đi trong cơn mưa đêm, những hình ảnh quen thuộc lại vọng về trong ta rất rõ. Đã có những ngày lũ bạn bè cùng tung tăng dưới màn mưa đẫm ướt sau những ngày học tối về muộn. Đã có những tối cuối tuần tụm năm tụm bảy quán chè lề đường thì trời cắc cớ đổ mưa. Giờ đây, trong cơn mưa đêm đầy hoài niệm ấy, chỉ còn mình ta đang còn long nhong ngoài đường phố xa lạ.

Trời còn làm mây, mây trôi lang thang
Từng phiến mây hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời

(Trịnh Công Sơn)

Ngày mai, còn bao người tung tăng tan học. Ngày mai, có bao người vĩnh viễn không còn có thể được ngâm mình dưới mưa, vui vẻ cùng bạn ra về.

Ngày mai, bao nhiêu người ngồi trong lớp ngóng cơn mưa rả rích trên sân trường. Ngày mai, bao nhiêu người nhìn cơn mưa đầu mùa mà bâng khuâng nhớ về lớp cũ.

Ngày mai, trong cơn mưa đầu mùa, ta còn nghĩ về nhau?

Ngày mai…

Những chuyến đi về của mưa chiều và mưa đêm luôn thôi thúc nỗi buồn ta bất tận! Mưa đó, là lời nhắc nhở, khơi gợi trong ta một miền hoài niệm tưởng chừng đã chìm khuất. Cuối cùng chỉ còn lại những cơn mưa! À, họa chăng cũng chỉ còn những cơn mưa, an ủi và giữ hộ ta chiếc bóng mờ nhòe của những ngày tháng mỏng manh vừa tuột khỏi tay trôi đi xa tít.

Mưa ơi!

 

VĨNH THÔNG

Chia sẻ
Bài trướcTắm biển mùa đông
Bài tiếp theoDẠ KHÚC

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn