Truyện cực ngắn của NGUYỄN ĐỨC MÙ SƯƠNG

0

Cuộc đối thoại năm mươi lăm năm
-Tau tỏ tình với con nhỏ Huyền lớp thất bảy rồi mi ơi !
-Nhỏ ấy có đồng ý yêu mày không ?
-Nhỏ ok cái rột mới chết tau chớ
–  Mày lạ thiêt. Sao nhỏ ok mà mày nói chết
– Tau khoái làm thơ thất tình mà bây giờ ngược lại thì sao tau có thơ hay được mi?
-Mày xạo, tao không tin. Hoặc là mày khùng
– Không, tau muốn làm thi sĩ .
Năm mươi lăm năm sau bốn lần vợ bỏ. Hắn đã được toại nguyện .
Nòi thi sĩ
Mình quen một quý bà ở Mỹ. Nàng mới hơn bốn mươi. Nàng nói yêu mình. Mèo mù vớ cá rán. Sướng rên. Nàng xin mình cho nàng một đứa con. Em không biết làm thơ nên muốn con mình có nòi thi sĩ, em có tiền em sẽ nuôi nó không buộc anh child support đâu mà anh lo. Nàng năn nỉ. Mình nói rứa em tìm đến mấy ông D, ông T. Các vị đó là thi sĩ nổi tiếng chứ anh thuộc loại xoàng xĩnh lấy giống dỏm của anh làm gì. Nàng nói mấy ông đó thi sĩ tài hoa xuất chúng thiệt nhưng mãn kinh rồi giống không còn vi diệu như thời Việt Nam Cộng Hòa nữa..Nếu gặp mấy ổng hồi em còn hai mươi tuổi thì em đâu để sẩy. Còn anh mới U. 60 hùng phong vạn trượng lại chuyên trị thơ tình. Em mà để sẩy anh nữa là đời con em sau nầy sao có được hạt giống thơ.Tôi liều mạng OK và về kể lại với nội tướng. Nàng tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo đọc cho tôi nghe hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Duy: “Cái gì lạ quá đi thôi- Khi gần thì mất xa xôi lại còn ” rồi khoát tay chỉ về phía cửa.
Keo kiệt và hào phóng
Nàng dẫn gã đi hớt tóc ở một tiệm sang.             Kiểu cọ nàng nói với cô thợ, gã chỉ là người thụ lãnh. Hớt xong khi trả tiền gã chỉ cho tip người chủ quán sang trọng béo nộn $2. Nàng lườm gã: Anh keo kiệt quá đấy! Nàng bỏ thêm vào $10 đô( Tiền hớt là $20).
Khi về lúc ra parking một người phụ nữ tàn tật dắt con nhỏ xòe bàn tay đen đúa sần sùi trứơc mặt cô ấy nhưng hình như cô ấy đang bận ngắm cái gì đó nên không thấy. Gã rút lẹ tờ $10  dúi vào tay cháu bé muốn qua mặt  nàng. Bất ngờ gã bị véo mạnh vào hông cặp môi cong cớn chĩa vào mũi gã: Hừ! Anh hào phóng quá nhỉ! Tiền chùa à!
Nàng cau có phủi đít đi ra xe không nói thêm một lời gì nữa cả.
          Vỏ và Móng
 Anh lừa em !
Nàng giẫy nẩy với chàng.
– Anh nói anh mới hơn năm chục một tí so với em bốn mấy cặp nhau thì vừa vặn đôi lứa xứng đôi nên em mới bỏ thằng kép trẻ của em. Sao anh gần tám mươi hơn sắp xuống lổ rồi còn lừa em chi ác vậy!
– Thề có đấng Ala. Anh không hề lừa em đâu.
– Không lừa em thì anh lừa con điên nào?
– Anh lừa anh đấy. Không lừa anh sao  có thể viết những bài thơ tình ướt át làm rớt tim mấy cô nàng xấp xỉ bốn mươi.  Mà em nói em yêu anh vì thơ anh đánh động vỉa tầng sâu kín nhất trong trái tim em còn tuổi tác em không cần thiết mà!
……….
 
Bạo loạn

Gã đem chuyện bạo loạn của nhân dân Tuy Phong, Bình Thuận ra nói cho vợ nghe với lời trách cứ chính quyền Việt Nam đã lơ là vô trách nhiệm với nỗi đau mất biển, mất đất  mất nguồn đánh bắt cá lại bị nhiễm độc do nhà máy Vĩnh Tân thải ra …và nạn cường quyền chụp mũ phản động, tra tấn hành hạ người dân chống đối để đến nỗi cùng uất họ liều mạng dùng bạo lực để chống lại bạo lực
Vợ gã  ngồi lẳng lặng nghe, nàng cứ gục gặc đầu. Khi gã ngừng thuyết giảng nàng bắt đầu nói. Gã hí hửng tưởng nghe được những lời cảm thán đồng tình nhưng nghe xong mặt gã đỏ bừng rồi xám ngoét .Bạn có muốn biết cô ấy nói gì không?
– Anh nói đúng chính xác là vậy nhưng anh lại giống cái điều anh phẫn uất chê bai như khuôn đúc.Nàng hắng giọng:
– Em nói giống là vì: Anh có bao giờ quan tâm đến nỗi buồn, niềm đau, sự bức bối của em bao giờ chưa ?.Mỗi ngày em ngồi mười hai tiếng cào rửa dưới chân người ta ngửi mùi hóa chất độc hại hằng ngày đến nỗi cái mũi không biết đến mùi vị là gì, cái lưng sụm xuống, nhan sắc tiều tụy ngày mỗi tàn phai, tối về đến nhà người muốn bã ra. Còn  anh có bằng có cấp, làm việc trí óc không động đến cái móng tay, tan sở anh bù khú với bạn bè say ngất ngưỡng trong khi em phải vùi đầu vào lo cơm nước, tắm rửa cho con, khuya còn phải để anh vầy vò nếu không muốn mất anh. ..Vịêc xong anh lăn ra ngủ ngáy say sưa .Còn em…
Nói tới đây dường như uất ức quá nàng quát lớn :
– Nếu anh không thay đổi cách đối xử với vợ con thì ngay trong nhà này cũng có một Tuy Phong.Đàn ông các anh đều như vậy.  Chuyện người thì sáng chuyện mình thì tối
– Mà tối hù nữa kia .
Học làm tình
Qua được đến Mỹ viêc đầu tiên của anh là tìm thầy dạy học làm tình .Anh đến các trung tâm trợ giúp người mới nhập cư xin đơn apply .Sau khi nộp đơn một ngày anh nhận được giấy mời phỏng vấn .Người phỏng vấn là một bà Mỹ đen hơi luống tuổi .Sau khi xem xét hồ sơn cô hỏi anh qua người phiên dịch . Anh muốn học nghề gì ? Cô phiên dich hỏi .
– Tôi muốn học nghề làm tình với người Mỹ thưa bà.Anh trả lời .
Cô thông dịch trố mắt nhìn anh hỏi lại một lần nữa anh vẫn lặp lại y câu trả lời .
Anh loáng thoáng nghe cô phiên dịch nói với một cô gái Mỹ trắng mà anh đoán là người có trách nhiệm cao nhất ở đây: ’He ‘s want to study make love, Meme.
Hellen cô gái Mỹ trắng ấy đã dạy anh học nghề làm tình với người Mỹ chính hãng khi cô dẫn anh về sống với cô ở nhà riêng. Anh chăm chỉ học làm tình và thi đỗ ba tấm bằng thiết thân đối với bất cứ người nhập cư nào : Bằng lái xe ,bằng nail và bằng quốc tịch Mỹ .Anh đã chủ động chia tay với Hellen sau khi đã thành thạo việc làm tình với một người Mỹ và về Việt Nam cưới một cô gái nhỏ hơn anh 25 tuổi rồi mới bắt đầu làm tình với một người Việt Nam .
Hellen và anh thỉnh thoảng vẫn đi ăn và ôn tập bài học làm tình thủơ trước với nhau .Người Mỹ không có tánh thù vặt như người châu Á và anh biết ơn nàng vì điều đó .

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here