trong sắc máu của bầy hồng hạc

0
192

 

 

Trương Đình Phượng

1.
em
có nghe
có nghe
tiếng vỗ cánh của bầy hồng hạc
trên bầu trời xanh ngắt
miên man?

em có nghe có nghe
tiếng gọi đàn của bầy hồng hạc
khi chiều buông
trên đầm nước yên bình?

em có nghe
có nghe
tiếng khóc nghẹn ngào
của bầy hồng hạc
sau bảng lảng sương buồn?

2.

em thấy chăng
thấy chăng
xác những con hồng hạc
dập dềnh trôi trên mặt nước
điêu tàn?

ôi những đôi cánh
như màu hoa diễm lệ
đang dần mờ phai
trong ánh hoàng hôn…

3.

tôi và em
những kẻ cô đơn trong thế giới
con người

trên đầm sâu, nước mắt
và rừng thẳm, máu hồng

suốt đời đi tìm
đôi cánh chiêm bao !

4.

hãy ngồi xuống đây em
bên đầm nước thời gian
lắng nghe
tiếng vỗ cánh của nỗi u hoài

và như bầy hồng hạc
múa vũ điệu tái sinh
dưới thánh đường giấc mơ đổ nát.


Chúng Ta Ở DƯỚI Gót chân Loài Hoa daỊ

1.

ngoài vườn

dưới làn roi của gió rét & mưa phùn

những bông hoa dại

đội tầng gai

đứng dậy.

2.

sau khung cửa sổ

rỉ rét & câm lặng

co ro tôi ngồi

mơ về những chuyến xe đã chết

từ mùa xuân.

3.

có những buổi sáng

nắng êm

những buổi hoàng hôn

gió dịu

tôi lang thang trong vườn

dửng dưng nghe mùi hương thảo nguyên

trôi qua mọi giác quan

khi ấy

tôi chẳng thèm để ý

dưới gót chân mình

hạt giống của những loài cây dại

đang âm thầm chờ ngày khai sinh sự sống.

còn tôi

đang vô tâm bỏ phí

những mầm xanh của kiếp làm người.

4.

chúng ta

đi qua những ngày hè lửa đổ

lòng nghĩ về đại dương

& chẳng thèm quan tâm đến đầm nước

khuất dưới ngọn đồi

đang dần cạn.

mùa thu

sương khô rửa xác ve sầu

lũ kiến rình rang đưa tang

chúng ta chợt giật mình nhận ra sự bé nhỏ của mình

trước vô biên cái chết.

5.

từng đôi mắt hé mở

rồi bừng lên như lửa

cháy khôn nguôi

dưới răng nhọn mùa đông

loài hoa dại

dạy cho chúng ta bài học sinh tồn

và giá trị của hai tiếng Tự Do.

ĐóNG vAI

1.
cuối con hẻm mùa đông
tôi ngồi ở đó
& im lặng.

2.
những bàn tay
cưỡng hiếp
những ý tưởng
& tôi thấy
cuộc di cư
của những con rắn mối


từ
cái chết của những con chuột già
dưới tầng cống cũ
mở ra những lối rẽ …

3.

những triền dốc thẳng đứng
ẩn mình trên những mỏm gió
nơi đó
rất nhiều ngôi mộ của bầy sói
bắt đầu ra hoa

loài nhân mã lấy máu
nhuộm áo choàng
bình thản đi qua chiếc cầu
bắc qua thung lũng
vắng

4.

tôi trốn vào huyệt trống của nụ hôn
chờ đợi trận bão lửa
từ đôi cánh của dòng sông chết khô


những tuyến máu mùa xuân
sẽ ngập tràn sa mạc.

BÀI CA VỀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

1.

tôi đã phải ngừng lại chuyến đi
bởi cơn bão máu mặt trời
đổ đột ngột xuống
con đường
mà những con cừu say sưa gặm
giúm xương cùn đồng loại
chuỗi tiếng be be
như bản hòa tấu
vong hồn
trong buổi chiều tàn tật ánh dương

2.
ngồi dưới chân đồi Im Lặng
tôi lén lút khóc thương
những kiếp gió không nhà
cùng những mảnh hồn mắc cạn
một đời sợ tiếng đại dương

chẳng thể làm con sóng
tung bờm qua đêm câm
tôi đành làm thân cỏ
giữa mùa trần gian khiếm thị
ngồi trong bào thai dị dạng
xứ sở của loài côn trùng
tôi nghe muôn lời ca tụng
bay ra
bay ra
bay ra
từ những khoang mồm đói rã

và dưới màn đêm đẫm máu
những gã độc tài phút chốc
thành những anh hùng độ thế.

3.

khi những bài thơ
viết về đắng cay và khốn khổ
trở thành xa xỉ phẩm
trong trí não loài người

khi những khúc ca đồng cảm
như loài dòi bọ
trên bờ môi đồng loại

mọi chiếc thòng lọng
sẽ là một huân chương
cài lên ngực
những kẻ háo danh
và trên chóp ngọn đồi trí trá
chỉ còn những giấc mơ cụt đầu

4.

bị đá văng
khỏi dòng sông nước mắt
lầm lũi
trên chiếc nạng khát khao
tôi đi
về phía mùa xuân vừa tử nạn
!

Trên tóc nàng thi ca mỗi tối

buổi tối tôi leo lên tóc nàng và cố ngủ
nhưng nhịp tim thổn thức của nàng
khiến tiếng lòng tôi không thể nằm yên
trái thời gian lộp độp
trong vườn vắng
dưới vầng trăng còi cọc mùa đông
mơ hồ như những viên thủy nhãn
bị tước ra từ những màng giác mạc

tiếng ca của nàng
não nề và bi thiết
chảy tràn xuống máng xối hồn tôi
những cọng rêu ngủ quên từ vạn kỷ
xuyên qua lớp mây mù
và trở nên rực rỡ
tôi ngửi thấy mùi khổ hạnh
như chất lân tinh
bay ra từ những búp tay phiền tủi

chúng tôi đã đi qua bao nhiêu dặm đường cảm xúc
chuỗi hành trình chứa chan hồng lệ
mà chưa thể mạc nên khuôn mặt đa chiều
của những vong hồn đói khát quê hương

buổi tối
trên mái tóc nàng
tôi cuộn tròn như loài sâu
gặm nhấm mùi những đóa khao khát u huyền
những con đường chạy qua trái tim nàng
với đầy rẫy loài cây gai nhọn

tôi tắm trong bể máu của nàng
nước mắt của tôi hòa trộn nước tiểu của những tay thần chết
tạo thành thứ dầu vĩnh cửu
trên linh thờ hoang miếu hờn căm.

tôi muốn bỏ ngoài tai
những âm thanh rên xiết
cầm tay nàng dạo quanh bờ đại dương xanh
miên man những bóng dừa khờ dại
và chờ đợi ánh trăng thuần khiết
dẫn lối cho chúng tôi vào huyệt mộ bình yên
bỏ mặc phía sau lưng
loài người mải mê trò buôn xương bán máu.

BÀI CA CON NHÂN MÃ

khóc bằng nước mắt con người
và chạy bằng đôi chân loài ngựa
trên cánh đồng thời gian
tôi làm kẻ lang thang giữa trái tim đồng loại

ánh mắt chân tình của người tôi yêu
chẳng thể thắp sáng con đường bóng đêm thăm thẳm
thèm đôi cánh để bay
qua muôn đại dương
tôi nằm trên giấc mơ tàn tật
nghĩ về đồng hoang
và những mỏm núi bốn mùa
bung biếc những hàng cổ thủ
và gió
như những điệu nhạc ảo huyền
hòa vũ khúc trăng xanh.

yêu bằng máu đỏ
và trái tim nồng ấm
của con người
rồi một buổi chiều
dưới sắc hoàng hôn loang màu huyết dụ
với vết thương xuyên ngực
tôi nằm chờ cái chết
như đứa trẻ thơ
bị bỏ lại
giữa bản ngã cá thể và luật chơi bầy đàn.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn