Trang thơ Trương Đình Phượng

0
42

HỒN HOA MẶT HỒ & SỰ SỐNG

  1. chiều nay bạn đi qua
    linh hồn một nhành hoa
    và bạn nhìn thấy
    những con ong ngồi khóc

sáng nay
mùi hương trinh nguyên của hoa
còn dụ dỗ gọi mời
tâm hồn bạn
nhưng bạn dửng dưng bỏ đi

2.

không chỉ mình bạn
mà tất cả chúng ta
loài người
thường chẳng để mắt tới những vẻ đẹp
khi chúng còn nguyên vẹn
cho đến khi
tất cả chỉ còn là sự tàn phai
và mất mát
chúng ta mới
nhận ra
mọi cái chết đều quý giá như nhau.

3.

người họa sỹ
vẽ một hồ nước trong xanh
cùng đàn thiên nga trắng
mọi người kéo đến ngắm và trầm trồ khen ngợi

người họa sỹ
vẽ một bức tranh
chỉ toàn màu đen
và giữa mênh mông u ám
người họa sỹ chấm thêm nét cọ màu hồng.

mọi người vô cảm lướt qua
không quên ném lại một câu lạnh lùng

ối chà
một tâm hồn khuyết tật

và một đôi mắt chết đói
mùa xuân !

4.

một ngày
đàn thiên nga bỏ đi
mặt hồ chất đầy rác thải và
xác các loài sinh vật

hai bên bờ vắng tanh
chỉ còn những chiếc ghế đá
và những đám rêu
run rẩy
mỗi khi cơn mưa kéo đến
hoặc những đêm mùa đông
buốt lạnh

5.

mỗi chiều
người ta lại nhìn thấy
một ông già dắt theo đứa trẻ
họ lặng lẽ vớt rác khỏi mặt hồ
và thả xuống những con cá
cùng những giống hoa

thời gian lạnh cảm trôi đi
mùa đông qua đời
và mùa xuân bắt chuyến tàu hồi hương
từ hồ nước âm u
những bông hoa tươi thắm khởi sinh
và sáng lấp lánh dưới ánh nắng chan hòa.

6.

chiều nay
bạn vừa đi qua linh hồn một nhành hoa
và bạn nhìn thấy
những nụ hôn
ngồi khóc

bạn cũng khóc
như đứa trẻ
bị người ta cướp mất mặt hồ tuổi thơ.

BẠN MUỐN CỞI BỎ CHIẾC ÁO CŨ

  1. quá mệt mỏi
    trong kiếp làm người
    bạn tìm đến dòng sông
    ẩn mình sau những đám rong
    mơ giấc mơ loài cá

sóng hát
này chú bé con
hãy ngoan ngoãn chìm vào giấc mộng
thời gian cay đắng ngủ rồi
và mùa hờn tủi đã tàn phai

gió hát
này chú bé con ơi
trời xanh bao la
đâu cũng là nhà
những đám mây u ám đã qua đời
chú nghe chăng mây trắng vang lời
bình yên
bình yên !

2.

bạn buồn quá
thế là bạn vẽ
những nụ hôn màu đen
đang lướt nhẹ
qua những khuôn mặt
buồn như bạn

bạn buồn quá
thế là bạn vẽ
những cơn lũ nước mắt
đang tràn về từ thượng nguồn trái tim
nhân loại
và bạn thấy
mình bị nhấn chìm
chìm mãi
bạn đạp chân
tìm đáy
nhưng vô vọng
bạn khóc thét lên
như những đứa trẻ
bị mẹ bỏ lại trong nhà vệ sinh
ngoài đường
hay bên lề một ngôi biệt thự
đáp lại
chỉ là sự lặng im
như thể
tất thảy thế gian mọi người đều điếc
hoặc câm.

3.

trưa mùa hè
bỗng nhiên bạn thấy lạnh
bạn thèm sự ôm ấp
và bạn mơ
về một đôi tay
đôi tay dịu hiền
đôi tay không chứa ngầm giông bão khổ đau
và dĩ nhiên cũng chẳng giấu
những móng vuốt phỉnh lừa.

bạn muốn làm sống lại
những cánh hoa
đã chết
từ mùa xuân
như làm sống lại
những kẻ vô tội
bị vùi xác trong trận chiến vô nghĩa

nhưng
bạn không thể
làm được gì
bạn chỉ còn cách
giương đôi mắt như hai lưỡi dao cùn
nhìn người ta hả hê xé nát những manh áo
trên thân xác quá khứ

4.

đôi khi
bạn nghĩ mình là ngựa
là con ngựa hoang cuối cùng
trong cánh rừng hấp hối
và bạn chạy
trên mênh mông máu
bằng bốn vó tiếc thương.

bạn không phải
là con bọ ngựa
màu xanh
để lẫn trốn vào lùm cỏ
uống sương trời
và làm bạn với sao đêm

bạn chỉ là nỗi đau
như ngàn vạn nỗi đau khác
giữa con đường người ta vẽ sẵn

bạn muốn
bạn chờ đợi
và bạn hi vọng
sự kết nối của những bàn tay
vươn lên từ vực thẳm
nhưng khắp nơi
chỉ là một màu trắng
như chiếc khăn tang
khổng lồ
quấn chặt yết hầu
làm bạn nghẹt thở.

5.

đêm dài quá
bạn muốn dồn hết số vốn của đời mình
và con cháu bạn
mua một bình minh.

nhưng trận bão ập đến
và cơn mưa kéo dài
bạn bơi hoài trong bóng tối

bạn lạc ra dòng sông
bạn quẫy mạnh những chiếc vây
có cái gì đó lóe lên
ồ ánh sáng
trái tim bạn đập liên hồi vì sung sướng

bạn định hét lên
thật lớn
“ mọi người ơi
bình minh”
nhưng tiếng hét của bạn
không thể
chui ra
như đàn đom đóm
chẳng thể bay khỏi cánh đồng

những mắt lưới
đang chùm xuống linh hồn của bạn.

DưỚi MáI LềU áC mỘng

1

tôi từng nghĩ
mình không phải là con nợ
trong cuộc chạy đua làm người
giống như một gã đi vay
nhầm tưởng chủ nợ
là kẻ ban ơn phước
chẳng thèm nhận lại gấp bội lần số vốn.

bởi thế
đã có lần
tôi xem máu & hơi thở
như một chất phẩm tầm thường
và hồn nhiên phung phí.

cũng có lần
tôi đem những chiếc cánh tâm tư
chặt thành vô vàn mảnh nhỏ
rồi vãi lên đám đất khô cằn
là những cặp mắt vô cảm
đám đông
dĩ nhiên
chẳng có bất cứ thứ gì nảy mầm
từ đó
chỉ có những tiếng than khóc
âm ỉ
và lặng lẽ vang lên
khẽ đến nỗi
tôi nhầm lẫn đó là
đám tang của những ngọn cỏ.

  1. những tay ăn mày
    có lần nói với tôi
    vũ trụ chỉ nhỏ bé bằng một chiếc bánh mỳ
    và đại dương có thể thu gọn
    vào một hạt cơm.

đó là khi hương thơm của đức tin
vào sự nhiệm màu
đã & đang bốc lên thứ mùi khó chịu
và những đứa trẻ thích chơi đùa cùng ngáo ộp
hơn cha mẹ hoặc ông bà, chị em của chúng.

3.

thật đáng sợ
khi mà tôi trao đi niềm tin cho bạn
để rồi bạn ném lại cho tôi
những lưỡi lê và họng súng

thật đáng sợ
khi chính tôi
đang đưa tang mình
giữa buổi sáng.

thật đáng sợ
khi mà
những nụ hôn & các cánh hoa
nhỏ xuống từng chùm chết chóc
như trận lũ
cuốn phăng những ngôi nhà xiêu vẹo
và bài hát bị bóp họng
như vầng trăng bị bán
vào nhà thổ.

4.

tôi biết bạn ở đó
dưới mái lều ác mộng của tôi
và bạn đang tiến hành
những cuộc mua bán tương lai

tôi biết bạn đang nhẩm tính
số tiền
và tự nhủ
giá như tất cả đều bị ru ngủ dễ dàng
bạn sẽ thành con buôn hạng nhất.

và bạn sẽ
cướp giật từ tôi
cả vốn lẫn lãi
trong cuộc chạy đua quá độ đến thiên đàng.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn