Trang thơ tháng ba

0
951

 

 Tranh Picasso 1902

Trang thơ  Tháng ba

Nguyễn Thoại Vy

CHIỀU CÀ PHÊ BÊN HÈ PHỐ

Buổi chiều cà phê bên hè phố
tiếng còi xe rưng rưng xé rách vạt nắng
nỗi đời tất bật
Em nhâm nhi vị đắng của chiều
khuấy loãng dòng người xe xuôi ngược
bằng nỗi u hoài lặng câm.

Buổi chiều cà phê bên hè phố
Đối diện một ngõ nhỏ
có bà cụ lưng còng đạp xe
trên ghi đông lủng lẳng túi cói nhàu nhĩ
còm cõi những giấc mơ đời
có dăm món quà rong và chiếc xe đẩy
hàng họ đuổi ruồi không bay.

Buổi chiều ủ ê
như viên đá tan dần trong ly cà phê
không đường.

My Lê

ĐỜI CHO TA SỐNG MỘT LẦN

Giấu đi em nước mắt buồn
Có ai gửi những yêu thương đâu mà
Đừng cam tâm phận đàn bà
Can trường đứng dậy phong ba đối đầu

Ta chẳng giúp được em đâu
Đơn phương yêu chỉ gửi sầu vào thơ
Giấu đi em kể cả mơ
Trái tim phong kín đừng chờ hoài công

Tô môi son phớt má hồng
Ngẩn cao đầu bước như không có gì
Bỏ đi em níu mà chi
Lau khô nước mắt chẳng vì tình nhân

Đời cho ta sống một lần

HẠ QUỐC HUY

CỌP NÚI NHAI TỪNG CÁNH

“Tương truyền xương núi hành kinh
Sao Khuê rong huyết khóc tình sao Mai” thơ Hạ Quốc Huy
1*
Vì tôi lạ cảnh lạ trời
Vì em mê muội
theo đời phù vân
Phố khuya cây đứng âm thầm
Tôi ngậm lá ngải bắt trầm núi hoang
Lơ ngơ lở bước sơn tràng
Có chàng giặc cỏ
đa đoan lụy tình
2*
Tương truyền xương núi hành kinh
Sao Khuê rong huyết khóc tình sao Mai
Mi xanh lụa đỏ vân hài
Trượt trên gai nhọn chảy dài đa đoan
Núi truyền
khi lá ngải tan
Hóa thành cọp dữ ăn toàn lá cây
Có chàng sơn tặc lỡ làng thuyền mây
3*
Phố nào ngược Bắc về Tây
Tôi liều sinh tử bứt dây kéo rừng
Mai tim hóa thạch dửng dưng
Tôi thành cọp núi nhai từng cánh hoa
4*
Lệ nàng đẫm hạt mưa sa
Ướt vai thảo khấu quan hà gọi ai

Bùi Diệp

LỤC BÁT CHO SÔNG

vác lời kinh nhỏ lên vai
tôi về vá lại hình hài dòng sông
đầu non rách giọt sương trong
cuối gềnh sứt chỉ mảnh đồng lúa non

dặm dài mưa gió héo hon
khát đời nhau hạt cát còn tìm nhau
mơ hoài ngàn giấc về đâu
dã tràng ngồi khóc mấy câu cũ mèm

vo tròn mấy mảnh oan khiên
đốt lửa rơm luyện mớ trường sinh đan
con chim ngụm hạt suối ngàn
bón cho hạt lép lúa hoang bếp nghèo

giần sàng co rúc héo queo
thạch sùng tặc lưỡi cột kèo bịt tai
hình như chớp bể hiên ngoài
mưa nguồn sẽ rỏ trên vai kinh buồn

bao giờ lành lại yêu thương
cho sông nằm hát giữa vườn chim xanh

Tranh Nghiên Long Trọng Nghĩa

 

My Thục

Không đề

ơ hay nước đã qua cầu
mùa xưa đã khép lá sầu xa bay?
tàn thương rụi nhớ tan say
cành đời đã rụng hết ngày chiêm bao?

trôi về đâu? chảy về đâu?
mây nhàu nước bạc dãi dầu tình ơi
thành mưa nát lạnh giữa trời
sóng đành vỡ giữa ngàn khơi gió cuồng…

giật mình tay thả lòng buông
tìm đâu chung thủy giữa tuồng bướm ong
nghiêng sầu mà trút long đong
về nghe anh dỗ “giữ lòng bình yên”

Tâm Nhiên

RƯỢU XUÂN BÊN BẾN SÔNG HƯƠNG
Tặng Hải Tuệ

Bụi cát giang hồ xin giũ sạch
Bên bến sông này giữa chiều nay
Trút xuống nghìn năm sầu khổ đế
Để cuốn phăng đi những đọa đày

Thưa cùng chí cốt ! Mai mốt nọ
Theo chuyến xe tang chạy mất rồi
Còn ai tâm sự thì hãy uống
Cạn chén rượu đời cho hết thôi

Sinh tử kề bên đừng trách cứ
Giận hờn chi nữa cái vô minh
Bậc đại trượng phu đâu thèm chấp
Những chuyện nhỏ nhoi chớ bất bình

Hạo nhiên chi khí như sư tử
Gầm vang tịch mịch thẳm sâu lòng
Tất cả đỉnh cao đều im lặng
Như ngàn mây lộng giữa hư không

Phạm Ngọc Diệp

Chắp tay yết bái 

Thấy chưa
đào quất đang tàn
Nói em nhan sắc phũ phàng
tội em

Đấy
Giời còn phải nhá nhem
Phải đâu nắng mật vàng liên miên trường

Ừ thôi
sắc ngọc khiêm nhường
Lườm ngang nguýt dọc cũng chừng ấy xuân

Nói em mãi mướt tươi mầm
Là anh rõ khéo nịnh đầm đấy thôi

Chuông ngân
trầy vết da mồi
Chắp tay yết bái
khứ hồi thanh tân…

Nguyễn Thụy Sơn

TÔI THẤY …
NGƯỜI ĐÀN BÀ
ĐI GÁNH MẶT TRỜI .

  1. 2018

Tôi thấy …
người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên những nấm mồ lạnh hoang vu
Tôi thấy …
Người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên mảnh đất đời cằn khô
Tôi thấy
người đàn bà đi múc mặt trời
dưới đáy sông ngày không mưa
tưới lên …
triệu phiến lá buồn giọt đung đưa
Người đàn bà
oằn lưng gánh mặt trời đi giữa bãi cát đời lao lung
Người đàn bà
oằn vai gánh mặt trời nghiêng chiều
tưới lên những phận đời long đong
tưới lên tình người ấm nắng trong
Người đàn bà
đi gánh mặt trời tưới lên cánh đồng nhân loại
ước mơ cỏ hoa mùa sinh sôi
tưới tâm hồn trẻ thơ ,ước mơ tương lai trổ mầm xanh tươi
Người đàn bà
đi múc mặt trời dưới đáy sông ngày bão giông
Khát khao cháy bỏng… gánh trên vai niềm tin yêu biển trời ngày xanh trong

Tôi thấy
người đàn bà gục ngã
trên vai gánh mặt trời mênh mông
Tôi thấy
người đàn bà tắt tiếng cười
đôi mắt khép giữa sương mù hư không
Tôi thấy
ngọn cỏ buồn …mây trắng vừa qua sông
Tôi thấy
cát bụi trở về cát bụi một màu SẮC KHÔNG .

Thục Uyên

XUÂN TẬN.

Đầu năm đi hái lộc xuân
Chùa nghèo , khuất nẻo lặng thầm đơn sơ
Lều tole , một mái chơ vơ..
Tiểu cười cung kính đợi chờ khách xa..

Nương chiều tím nụ hoa cà
Mai vàng nở đóa chan hoà cuối xuân
Thoảng trong cơn gió hồng trần..
Lời rưng rưng nguyện mịt mùng khói nhang

Em ngây thơ giữa nhân gian
Hồn nhiên ngã xuống , máu tràn trổ hoa
Phật buồn nhìn cõi Ta Bà
Buồn từng nếp áo cà sa cũng buồn..

Sa di lặng lẽ vô ngôn
Nghe trầm luân khóc trên từng bước đi..
Nhành cây gai góc xù xì
Nhánh thương đau rất xuân thì trổ bông..

Lời kinh nào tắt vọng âm
Lời nào còn lại thì thầm trên môi
Vọng buồn như tiếng chuông rơi..
Nghe thiên thu chở ngậm ngùi ngân nga..

 

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn