Trang thơ PHƯƠNG UY

0
455

 

 

LY 8

 

Đã tự lừa mình như đã
rằng tim vốn dĩ yêu
rằng tình nấp sâu trong lá
bỗng bung nở một chiều
đã tự mị mình là sẽ
rằng năm tháng không nhàu
trò chơi thời con trẻ
sao lòng đau?
đã tự ngụy mình cũng có
những hồi ức hư không
rằng những vách ngăn không tồn tại
để lòng cách lòng
đã từng những lời cầu nguyện
xin Ngài hãy đoái thương tôi
những gì người đã từng ban tặng
sao nỡ thu hồi

( cho Big Boss)

 

Bụi – Đêm 2

đêm . dị biệt mình trong nóng

đạp trôi mớ ngôn từ khát vọng

nỗi nhớ . thê lương tràn ra như phún thạch

từ hốc mắt

 

khi những cơn hôn mặc chiếc áo khác màu

những hoang tưởng trùng trùng lấp đi một hấp hối. yêu thương

người có còn trong hoang mạc?

 

đêm vặn mình tràn vị đắng

gió có quẫy từ tim?

tôi lẩy bẩy mùi băng phiến

quật mình một cõi phù sinh

đêm chập choạng mùi mệt mỏi

những đen- sâu – và thẳm sâu

chờ đợi tràn trề khát đói

thều thào

nỗi buồn tàn nhẫn

phủ ngập màn thiên thâu

 

đêm mang màu rỗng

những đầu ngón tay cào nát bàn phím

thời khắc những tần số dị âm không bao giờ vọng tới

những lời hứa vẫn chấp chới trên màn hình trắng

cuộc gặp gỡ màu xanh được điểm chỉ bằng hai dấu vân

“ hãy hôn khi môi còn thắm đỏ”

cùng cạn – trục ý thức tiến về cực đại

vòng tròn li tâm xao động

quẫy trong lời hứa tháng Tư mơ hồ về một chiều tịnh tiến

đường tiệm cận mỗi ngày một dài

không có tọa độ nào cho sự gặp gỡ

những tưởng tượng co rút

kết tủa dày trên nỗi nhớ

 

đêm phủ ngập thị trấn bằng hơi thở rỗng

màu xám le lói ở phương Đông

định vị cho một lời nguyện cầu

rớt lạnh bên thềm nhà xứ.

Tìm trong lặng im

và khi các vị thần rời khỏi đỉnh olympus,với những đôi mắt không biết nhắm, tôi đang chờ tiếng vọng từ sa mạc, từ những thinh lặng, ai đã gởi cho tôi?

và tôi đã tìm kiếm mọi thứ, giữa hoàng hôn mùa thu, giữa những tháng năm cô đơn đi qua tuổi trẻ, giữa cơn già nua kiệt lực mệt mỏi, khi ánh trăng đi qua thị trấn ủ buồn, những ngón tay măng mùa quá khứ không thể lục tung tất cả, tôi đã chờ đợi tôi.

và nửa đêm, khi đóa long não vỡ tràn quanh những bộ quần áo cũ,khi ánh trăng lặng lẽ trườn qua những ngày và đêm áp thấp xám xịt, tôi đút tay trong túi áo choàng, đón gió, ngửa mặt khóc bời bời, cho những yêu dấu cũ, cho những ngày mưa ướt át nhợt nhạt đã cũ

bắt đầu cho những trận mưa trong veo và lặng lẽ của mùa đông, lời độc thoại kéo dài từ tháng Tư những năm ngoái, rễ cây thối trong nước mưa hay trong trận viêm xoang lưu cữu

và tôi đã tìm , trong các buổi mặt trời lặn, chỉ có bóng tôi với ngày mai, ở nơi hoang vu của lòng mình, mải miết cơn lốc âm vang không thể nhìn thấy, tôi đã lục lọi khắp trong vũ trụ này, cả nơi chòm sao Orion đã bùng cháy, nhưng tôi ở đâu?

tôi đã tìm trên đồi cao, trên tiếng chim họa mi hót trong trang sách ố vàng,trên từng luyến tiếc không thể tái hồi, trên cả những sớm mai lạnh mùi gió, cả tiếng chân vọng trên những phiến đá lát đường, người đã đi về phương nào tôi không nhớ, chỉ còn vọng lại trong điện thoại tiếng nhắc nhở, về một ngày không hẳn đã xa xưa

tôi đã tìm trên khúc requiem phát dở dang, nỗi buồn không còn nhân chứng, dây tỳ bà và khúc Nam Ai, trong lời tạm biệt chào nhau mỗi ngày tan buổi, trong tiếng côn trùng vọng lại từ khu vườn ẩm ướt, có ai gọi tôi không?

trong sự biến mất của chính mình, dần dần trong mọi người, tôi đi tìm chính tôi, ở nơi những vòng ôm siết hoang vu không tiếng vọng, nụ hồng nở giữa tháng Mười.

 

Phương Uy

Chia sẻ
Bài trướcCÁNH BAN RƠI TRONG GIÓ
Bài tiếp theoTHÁNH LỄ

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn