Trang thơ NP Phan

0
233

mộ khúc

 

treo giấc ngủ lên trên cành đêm

thêm chiếc khăn choàng đen

ngày dịu dàng lên tiếng

 

vo tròn tiếng cười

ném vào giữa lằn ranh sinh tử

sững sờ giọng hát thoát thai

 

đóa hồng bị bỏ quên

đỏ thẫm một màu buồn

rưng rức khóc trong đêm nguyệt thực

 

bóng râm của hiện tại

đã che mất lối đi về của giấc mơ

như một minh chứng của sự xâm lăng

 

cơn bão đã tàn

cuộc vui khởi sự

nước mắt của sự lặng im đòi trả giá

 

uốn cong niềm vui làm cung

lấy nỗi buồn làm tên

tôi nhắm vào đích của cuộc hành trình

 

đã từ lâu

con sơn ca không còn hót nữa

bởi tiếng đồng vọng của suối nguồn đã tắt

 

8.

những lằn roi định mệnh

quất vào đám đông

khi không còn một sự lựa chọn nào khác

 

khúc bi ca đã lặng

nhưng lời ai oán vẫn còn vọng trong hư vô

đợi ngày tiễn biệt

 

chỉ còn lại sự đợi chờ

khép nép bên niềm hy vọng mỏng manh

trong một đêm bầu trời đầy sao

 

 

 

 

 

mặt trời đen

 

 

ngày sấp ngửa chờ mặt trời gầy

ám dụ

con sói xám

mang mặt nạ người

hí hửng

chờ con tốt qua sông

 

 

bầy chim thiên di

đã một đi không trở lại

đâu đó

những đứt gãy

thành vết sẹo

ngóng mặt trời buồn

 

 

bài kinh nhật tụng đã cũ

những con chữ tội nghiệp

xác xơ

thiên đường xa lắc

nào đường quang

nào bụi rậm

khóc

mặt trời đen

 

         

 

biến khúc tiêu cầm

 

rồi cũng đến cái ngày ta gác kiếm
muốn học đòi theo gã Lệnh Hồ
tiêu cầm nọ tha hồ mà tung tẩy
ở trong lòng chỉ có mỗi Thánh Cô

mà nghĩ lại: cầm thì ta chẳng thạo
tiêu thì em chưa đụng tới bao giờ
khúc tiếu ngạo thôi đành đợi đó
quanh quẩn chỉ còn dăm bảy vần thơ

ta chẳng thể học đòi Trương Vô Kỵ
mãi đắm chìm trong đôi mắt mỹ nhân
bao bí kiếp cũng đành xếp xó
minh chủ võ lâm gã cũng chẳng cần

ta không thể nào đêm đêm ngước mặt
sao ở trên trời không dễ đếm đâu
nhịp tim ta, ta còn không đếm được
đếm làm sao triệu triệu tinh cầu

 

ta chỉ muốn nhẹ nhàng buông bỏ
mặc kệ thế gian mắt trắng môi chì
chén rượu này rồi thêm chén nữa
mỗi chén là mỗi cuộc thiên di

thì thôi vậy, cuộc đời vẫn thế
một sáng mai hồng tiếp nối một hoàng hôn
mưa rồi nắng, đất với trời vẫn thế
đâu phải mình ta giữa cõi vô thường

 

NP phan

vọng âm

 

 

đâu đó

trong giấc mơ đỏng đảnh

có tiếng thủy tinh vỡ giòn giã

âm thanh sắc nhọn cắm vào nỗi buồn

nỗi buồn đã âm thầm dịch chuyển

theo một trật tự khác

 

những bức tranh tường

chếnh choáng một màu vang đỏ

trên cành cây hoang tưởng

giăng mắc tiếng ca não nề

trong ám ảnh phù du

 

ráng chiều rực rỡ

rướn cong

bờ dốc đứng

chặn đường về

một mùa hoa oải hương

 

4.

đêm vô tình

trôi trên một dòng sông đen

bình minh bất ngờ

đón dòng dung nham tuôn trào từ nỗi nhớ

của đóa hoa tình phai

 

ngày ta về với biển

những con sóng lừng lững

xô nghiêng đại dương

sự cuồng nộ vỡ ra thành tiếng khóc

bờ cát quặn đau

con còng gió không còn nơi ẩn náu

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn