Trang thơ Nguyễn Vũ Sinh

0
81

 

 

GẢY ĐÀN LÊN HỠI NGƯỜI TRI KỶ

Gảy đàn lên hỡi người tri kỷ

Gặp nhau rồi mai đây phân ly

Vui giấc mộng “ tang bồng hồ thỉ “

Rượu men nồng hãy cạn chén say !

Gảy đàn lên hỡi người tri kỷ

So lại dây kẻo lệch phím chùng

Ngâm câu “ sa trường quân mạc tiếu “ (*)

Cạn chén này hát khúc cuồng thi .

Bụi trắng lóa đường xa vạn lý

Lê vó câu qua khắp làng thôn

Gảy đàn lên hỡi người tri kỷ

Bóng quê nhà khuất cuối hoàng hôn .

Gảy đàn lên hỡi người tri kỷ

Hòa tiếng vó phi vọng dập dồn

Gảy lên khúc cung sầu thương oán

Tiếng đàn ngân cao vút đầu non .

Mỹ nhân hương sắc đầy thiên hạ (**)

Tri kỷ hỏi tìm có mấy ai

Dựng bờm phi nhanh mau tuấn mã

Đưa ta qua tận cuối sông dài …

(*) “ Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu “ .

(**) Mỹ nhân thiên hạ nhiều vô kể / Thử hỏi tri âm có mấy người ( Thiết Dương ) .

TUỔI NGỌC

Em mang hơi thu trong mắt ngọc

Mi huyền cong ngỡ diệp liễu gầy

Gió qua thổi nhẹ trên làn tóc

Tưởng mùa sang vội lá phong bay .

Gió đông đừng rơi đầy tuổi ngọc

Hơi sương lạnh buốt thấm vai gầy

Ngăn tim hồng nhỏ thêm se sắt

Giá rét tràn đau những ngón tay !

 

CHÙM THƠ NHỎ

Tôi xin tạ lỗi con đường

Lỡ in mấy ngón chân buồn đi qua …

Giống như trái đất sẽ già

Em thơ ngây cũng đàn bà ngày sau .

Đưa người một quãng đường đi

Về sao bỗng thấy chia ly rất dài

Bàn chân qua đã mờ phai

Ngỡ như đọng lại chia hai dấu lòng ?

Vì em cần có tôi

Như khí trời đang thở

Ngược lại , cũng thế thôi

Tôi cần em để nhớ !

Anh lơ đễnh , nhớ có lần em khóc

Tay vụng về quên cả chiếc khăn lau

Anh vụng quá , thấy em rơi sợi tóc

Ngỡ mình như bạc trắng nửa mái đầu ?

Khi ăn hạt gạo của trời

Ngỡ ta đã chịu một đời thọ ân

Bởi trong hạt lúa trắng ngần

Có mồ hôi của bao dân ruộng cày …

Chia sẻ
Bài trướcSẼ CHẲNG BAO GIỜ..
Bài tiếp theoTrang thơ Hiền Mây

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn