Trang thơ Nguyễn Hàn Chung

0

 

 
Rạc rài về xứ
Bao năm đĩ rạc xứ người
bây chừ về xứ làm người đoan trang
đạp xe tí tởn quanh làng
rưng rưng cắm mấy nén nhang bệ thờ
Anh ra viễn xứ làm thơ(*)
về trông sang cả bất ngờ đó em!
xứ người dẫu có lọ lem
về quê chả lẽ lem nhem sao đành
Các em chăn vịt bu quanh
nỡ đâu anh lại vô tình giả lơ
chút tiền dành dụm in thơ
không chia sớt đủ bơ vơ cũng đành
Chân chai phồng cộm u nần
nhưng dù sao cũng là anh Việt kiều
xứ người cô độc cô liêu
xứ mình đùm túm bao nhiêu bạn bầu
Nhớ hôm anh bước lên cầu
bắp chân xước cỏ màn chầu ngứa dai
cái tên đĩ rạc đĩ rài
ráng chi cũng giống như ngài hú vong!
(*) thuê: đọc theo giọng Bình Định
 Phía sau mắm ruốc
Phía sau
mắm ruốc
là em
đáy sông lặn tép
đuôi thuyền mò tôm
Anh chan hạnh phúc
và cơm
lưu linh tứ xứ
mùi thơm
vẫn ghiền
Phía sau mắm ruốc
là em
bây chừ
anh vẫn còn thèm
Phía sau!
Tuẫn táng
Khi anh tiếng dịu dàng yêu
em chun môi hứ ra điều không ham
thất tình anh rúm ró làm
thơ buồn như tới trại hòm lo tang
Khuya còn một điếu thuốc tàn
em về khói đã bay tan cuối trời
anh cầm chặt cái tao nôi
ru anh ru cuộc ngậm ngùi long đong
Tình nào không rối bòng bong
lòng nào khi đã phải lòng không huyên
thiên rồi hâm nóng buồng tim
bằng câu thơ họa may tìm được nhau
 
Phù vân bay thấp bay cao
dù bay thế nào cũng đã phù vân
làm sao bắt cái xa xăm
phải về chánh quán ăn nằm nữa em!
Anh về
chăm bón bưng biền mót thu

Nói yêu, em nói không cần
nói thương, em nói cũng gần như yêu
nói gì chả lẽ nói điêu
anh đang quấn quít với nhiều tình nương
Dường đâu gan cật trúng thương
anh ngơ ngác giữa con đường loay hoay
thuận chiều anh sợ leo cây
ngược chiều anh biết hướng này xa em
Nói yêu em, nói đã thèm
nói thương em, nói càng thêm bẽ bàng
khấn gì họng cũng rát khan
thánh thần vô cảm chẳng màng linh thiêng
Yêu đương chi nữa cho phiền
anh về chăm bón bưng biền mót thu
nói câu vĩnh biệt trù trừ
nói câu tạm biệt hình như dễ dàng!
Mưa bóng mây
Mưa bóng mây, mưa bóng mây
mưa làm tôi ướt vài giây rồi buồn
Tôi thèm một trận mưa tuôn
hạt leo lên ngực hạt luồn trong da
Mưa như hơi thở em phà
vào môi tôi mỗi khi ta mặn nồng
Mưa bóng mây chán đời không
ngớt mưa hơi đất thêm nồng chiêm bao!
(Trích bt LỤC BÁT tản thần 2018)
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here