Trang thơ Nguyễn Chiến

0
419

Nguyễn Chiến

 

con đường

 

suy nghĩ về một sự bắt đầu

con đường trong bàn chân

men theo câu hát

cánh đồng ngút ngát sóng xanh, con trâu cười răng va vào đá

mưa mồ hôi đồng sâu đồng cạn

đồi sim ai hái tiếng cười màu tím

thác thả hồn hoang

thạch trận đá chạy cát bay, biên cương nấm mồ sương trắng

đàn bầu lệ rơi hát xoan hát xẩm, tơ – rưng cầu phao gãy nhịp

lan rừng bướm trắng ra nhiều quá…

 

lụa là bay hương, em mọc giữa đời

mà tôi nắng sượng tháng giêng, theo em hút chết

tôi biết mình yêu đến rách trái tim thơ

nát dạ tan hồn, cơn điên tình ái

hoan lạc sáng bừng

niềm vui tận nỗi buồn, ngọt ngào đúc thành cay đắng

tôi yêu đến tận cùng lá hoa, tận cùng năm tháng

 

trên chuyến tàu

con đường dưới gầm xe thao thức

mặt phố mặt người

quê làng phố chợ

giạt trôi, vun vút

khuôn mặt lạnh tanh

khuôn mặt hớn hở

tiếng nói tiếng cười

phô bày bụi bặm

mệt rồi, thiếp ngủ

mơ thấy mình đang bay

tôi nhìn thấy tôi, gã tình nhân mải mê đi…

thức dậy, chưa qua cơn buồn

không có suy nghĩ về sự kết thúc

                                    N.C

 

tôi & em

 

tôi biết rất ít về em

kiếp trước thoáng gặp em chợ phiên chợ tình

chưa kịp chào nhau, em nắm đuôi ngựa vội theo gã chồng say

rồng rắn lên mây, em – khúc đuôi mềm mụp*

suốt một đời tôi không chụp được

ù à ù ập, chi chi chành chành, chùm nụm tay tiên*

em ăn gian, ba bàn tôi thua bảy bàn tôi trật

cánh chim tuổi thơ bay mất

em môi hường má đỏ áo lụa phất ngang trời xui tôi làm thi sĩ

tôi lựng chựng làm thơ năm năm

chuyến phà đưa tôi và em theo mây Sơn Trà về nơi chia biệt

tập vở năm xưa gió lật từng trang

em xe lam Ngả Ba Huế, Phước Tường

tôi lả tả chân Cầu Vồng, khập khựng Ngả Năm

giờ phố giăng đèn màu em ngút trắng

có phải tôi tìm em, có phải em tìm tôi

đêm rất sao

trái tim hẫng nhịp

tin nhắn không lời

gởi lên trời

biền biệt…

                                                      N.C

 

* đồng dao

 

 

 

 

boléro tình yêu

 

lâu rồi không gặp em

lâu rồi không gặp nhau

nở trong nỗi buồn của anh

bông hoa cúi mặt

 

dòng sông thùy mị

ngoảnh mặt trôi

mang theo chớm hương

tình yêu mới đến

nắng ướt vai anh rồi

nỗi nhớ có màu gì

sao chỉ thấy vàng mây và sóng

anh sẽ kéo mặt trời lên từ biển

hong trái tim ướt sũng

vớt vầng trăng từ đáy sông

đưa mây về đoàn tụ

 

đêm như chiếc lá bị nhúng vào mực

nhánh hoàng lan nằm mơ

sương khuya rớt lặng

suối xanh róc rách trong mưa

thiên đường khép cửa

trái tim nhiều khi không lời…

N.C

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn