thơ NGUYỄN BÍCH HÒA

0

Nguyễn Bích Hòa và con gái

XÚC CẢM THÁNG 3

Tháng ba về chất chứa những giấc mơ.
Hoa gạo nở cháy sang miền kí ức
Dấu yêu xưa hằn sâu trong tiềm thức
Bỗng chênh chao trong vệt nắng cuối ngày.

Tháng ba về không có gió heo may
Cái rét Nàng Bân cũng chẳng buồn đến vội
Để chiều nay sắc sưa vàng ngập lối
Mỏng manh rơi theo tiếng gió xạc xào.

Tháng ba về thương nhớ cũng hanh hao
Thoáng lay động giữa ngày trời trở gió
Những niềm riêng chưa cùng ai bày tỏ
Tháng ba say! Dịu ngọt chiếc môi mềm.


TUỔI THƠ CON

Mẹ cõng con đi qua tuổi thơ
Không có những cánh diều căng gió
Không biển xanh không những con còng nhỏ
Không ầu ơ tiếng hát buổi trưa hè.

Mẹ cõng con qua kẽo kẹt những bờ tre
Giọt mồ hôi rơi sao mặn nồng môi mỏng?
Đôi vai mẹ gầy đôi chân lóng ngóng
Mẹ không cõng nổi con qua năm tháng tuổi thơ rồi!

Mẹ đột nhiên đi, đến một nơi xa xôi
Không còn mặc chiếc áo màu dưa cải
Không bàn tay xoa đầu con êm ái
Không tiếng vỗ về không cái ôm, hôn.

Lạc lỏng dắt mình đi qua tuổi thơ của con
Nghe tiếng ve râm ran những trưa hè oi ả
Tiếng ếch ộp những đêm mưa buồn bã
Con lại chạnh lòng nhớ tiếng mẹ năm nao.

Cuộc đời mỗi người là một vì sao?
Sáng hay tối chẳng thể nào biết được
Vì niềm tin: sống hướng về phía trước
Sẽ thấy con đường xanh ngát hoa thơm.

Nhưng dù sống thế nào vẫn thấy thiếu một cái ôm
Một ánh mắt dịu hiền luôn sẵn lòng che chở
Vẫn thấy thiếu những lời nhắc nhở
Những ngọt ngào ấm áp mẹ yêu ơi!!!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here