Trang thơ Ngưng Thu

0

Tên thật  : Phùng Thị Như Hà 
Bút hiệu :  Ngưng Thu
Nguyên quán  : Quảng Nam Đà Nẵng
Sinh năm : 1968 
Nghề nghiệp : Giáo viên Vật Lý 
Hiện sống và làm việc tại  Bình Thuận  Việt Nam

 Tập thơ ĐI QUA MÙA GIÓ THỔI  NXB Hội Nhà Văn
   Có ngừơi bảo cuộc đời như một dòng sông. Ừ phải đấy! Dòng sông có khi êm đềm cũng đôi khi cuộn đục. Và với Ngưng Thu, thì cuộc đời còn như là một cánh đồng gió lớn. Có khi gió thuận chiều man mác heo may, cũng có khi thốc ngược vào ta – Con người. Ai rồi cũng một lần băng qua cánh đồng gió trong đời… Để hạnh phúc xen lẫn khổ đau không bao giờ là đơn lẻ. Thế nên Cánh đồng gió chính là cánh đồng đời vô tận và chính từ nơi cánh đồng đời bất tận ấy những vần thơ sẽ làm vơi đi bao nỗi niềm trong mỗi  mỗi chúng ta và cũng đôi lúc nó làm tâm hồn ta trở nên thăng hoa trong những cảm xúc tuyệt vời. (Ngưng Thu )

 
XIN NHÉ ĐỪNG BẾ MẠC TÌNH YÊU
Anh ngồi hát bên mùa xanh nõn lá
Nắng vội đi ngang miền nhớ nao lòng
Em ngơ ngẩn gieo mầm mơ vào gió
Nghe phím đời rung điệu nhạc chờ mong
Thưở nụ hôn rơi xuống tình mới chớm
Phiến môi ngoan vừa mọng ngát hương đời
Anh mê mãi bức tranh em mầu nhiệm
Rồi ru tình trong điệp khúc chơi vơi
Con chim hót bên vườn hoa thiếu nữ
Gọi bình yên về mỏi cánh thiên di
Đêm nguyệt tận, chùm sao vờ li biệt
Khỏa tình em màu mây biếc bay đi
Cơn gió thổi mây ngang đồng trăng vỡ
Mặt hồ loang làm vệt nhớ liêu xiêu
Hoàng hôn phủ lên màu thơ chiều tím
Xin nhé lòng đừng bế mạc tình yêu.
NỖI NỖI NIỀM CHIỀU GIÓ BAY ĐI
Ta ngồi đếm thời gian trôi trên tiếng vo ve
lũ côn trùng tỷ tê lời tình tứ
mặt trời cứ băng ngang trên cao nhìn đất và tư lự
liếp cỏ miệt mài nghe chú dế thở than.
Còn phảng phất bên vườn hương những đóa Ngọc Lan
ta rót gió vào ly uống hoài mà không cạn
trưa mơ hồ trôi một giấc liêu trai.
Đứng bên chiều ta ngước nhìn vạt nắng rơi phai
chợt vỡ lẽ nghìn trùng xa mà cũng
rất gần, nhưng hố đời thì thăm thẳm
mảnh trăng già lấm bụi giữa trường đêm
Từ trỗi dậy những mầm thơ rất mỏng rất mềm
ta như tỉnh người ra trước những dòng hoang tưởng
trái tim mơ ray rứt nguyên hình
chót lỡ thương đời, ta cố đi tìm cho hết cuộc ba sinh.
Ta ngồi ngắm từng tia nắng chiều, lần dò tìm cho ra cánh cửa bình minh
một vạt hoàng hôn úa như màu lá
ừ thì đúng! hạnh phúc và khổ đau chưa phải là tất cả
gió thổi bạt nỗi niềm bay về phía bao la.
 

TA NGỒI HỚP GIÓ MÀ SAY
 
Ta ngồi
rót gió vào ly
đưa lên môi
nhấp…
nhâm nhi mùa vàng.
say …
ta say khúc chiều tàn
gói đời trong mảnh thời gian đổi màu.
 
Đem tàn phai đổ lũng sâu
vớt lên chút ánh trăng nhàu làm thơ
ta ngồi rót gió vào mơ
hụp hà ta lội
đâu …
bờ niên thanh ???
Phong linh vọng tiếng lanh canh
đêm thu
vợi nốt nhạc mành
thắt the
ta ngồi hớp ngọn gió quê
say …
như uống đã một ghè thu lơi…

 
 
DU KHÚC THÁNG MƯỜI BA
 
Anh đừng ngợi ca bài thơ tình về du khúc tháng mười ba
điều không bao giờ tới
như nước mặt trời lênh loang
hoang huyễn
như lửa nguyệt hằng bùng lên
không tưởng
 
Khúc tháng mười ba
vô hình
thoáng vô tình
chạnh đau
 
Thời gian rồi sẽ không còn cháy lên trên nhành hạ bỏng
hoàng hôn rồi cũng khuất sau non
anh đừng tin
đừng tin vào khúc tình ca tháng mười ba huyền ảo
 
Bốn mùa vẫn lăn qua bầu trời huyên náo
nàng xuân hí hửng khoác chiếc áo xanh
trêu đùa nhánh hạ
chiếc lá vàng thu mỏng manh lùa trong cơn gió lạ
trắng đông lạnh lùng trêu ngươi.
 
Anh hãy hát bài hát về bốn mùa
giữa xanh xanh nắng mới
khúc du ca tháng mười ba vời vợi
đừng tin.
 
VỀ SAY MÙA LÁ RỤNG
 
Thoáng tưởng đời không là bụi cát
Hình như gió rãi những vòng xoay
Nắng còn níu giữ màu hư ảo
Cuối đường thảng thốt chiếc thu bay
 
Vén bụi mãi đi về phía trước
Mặt trời còn lửa phút sang đông?
Thoảng vọng mùi hương ngày thơ dại
Sợi khói chiều vương khắc lạnh lòng…
 
Khuấy nước tìm chi vầng trăng vỡ?
Nỗi niềm heo hút những vần thơ
Xin đi cho hết thời thương nhớ
Để nụ hôn ngoài những giấc mơ…
 
Ta lạc mất nhau mùa lá rụng
Người về chất ngấtnhững cơn say
Kìa ai dắt bóng mình qua phố?
Chợt nghe lạc lõng giữa tháng ngày…
 
CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ THÁNG MƯỜI
 
Có một ngày như thế tháng mười
Ánh mắt em đổi gam màu trời thật mới
Và thu bay… lạc lối địa đàng
Đã có một chiều như thế mênh mang
Nghe úa rực vòm thu hấp hối
Chiều đi qua …lời tình tội
Anh có thật lòng muốn cùng em …
đi hết khúc tình ca tháng mười vương vương mây khói
Lời nguyên khôi ẩn dụ…từ lâu
đáy lòng chờ …sao không chịu nói
Đừng để em đặt câu hỏi
Xin anh viết tiếp khổ thơ tình
Có phải ….
rồi sẽ có một ngày như thế bình minh
Tháng mười nguyên trinh
Niềm yêu thương bỗng nhiên về vỡ òa tâm thức
Em sẽ không còn thất lạc khúc tình thơ
Và em …
cũng sẽ không còn như ngày xưa…
Bỏ quên chùm duyên nợ bến sông chờ
Chia nổi nhớ …
……….cho ai.
 
VÀ EM MỘT CHÚT DỊU DÀNG
Tháng mười theo mùa đưa hương
nồng nàn hoa sữa
mùa thu bây giờ dường như không còn là mùa thu nữa
vội vàng,vội vàng
những chiếc lá cuối cùng bịn rịn tiễn đưa nhau
Mùa đông rồi sang
gió gõ lên bức tường rêu những ngôn từ màu trắng
cơn mưa chiều tưởng thương khúc mùa thu lẳng lặng
trút nỗi buồn lên cả vách mùa đông
mùa đông thì chênh vênh
mà em thì dịu dàng rất đỗi
tìm tôi
bổi hổi tháng mười
Trên bậu cửa nhà ai có đóa hồng nhung lung lay cánh gọi
tình yêu về bên khóm mưa
rong rây rong rây
đợi
em một ngày
một ngày qua tôi,qua tôi
tháng mười rồi cũng bỏ đi như chưa từng bao giờ đến
em đến rồi
em nhé đừng đi
Rồi cũng sẽ đến lúc tôi nhìn thấy
những con đường li ti trên khuôn mặt em
những sợi mây trắng vờn trên mái tóc em
tôi muốn níu chân tháng mười
và ngưng lại chút thu
mãi mãi

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here