Trang thơ Lý Thừa Nghiệp

0
298

 

 

20161112_081015-1

SỪNG SỮNG NÚI

Sừng sững bổn tâm, sừng sững núi

Mây xanh ngăn ngắt rừng bạt ngàn

Trái tim thiên địa còn tươi rói

Tiếng hống vang rền Kinh Kim Cang.

*

Con chim vỗ cánh bay ngàn dặm

Bốn biển đong đầy những hạt mưa

Chớp mắt mà xem hề! kim cổ

Cánh cò vi vút tiếng chèo khua.

*

Trăng vẫn tròn lên, trăng vẫn mật

Ngày ta cởi áo bỏ lên ngàn

Trừng con mắt ngó trần sa hoặc

Đất vẫn đầm đìa bụi hổn mang.

*

Sừng sững chơn tâm, sừng sững núi

Người về dệt lại áo hoàng hoa

Bình minh thong thả châm trà mới

Thả khói trôi đầy cả biển xa.

 

 

TẤM LƯỚI CHÂU

Giăng tấm lưới châu ngày gió lộng.

Trở gót mà xem núi bạc đầu

Nghiêng vai hứng lấy vô biên mộng

Lưng trần tầm tả tiếng mưa mau.

*

Nghĩa thâm mật bỗng tràn lan tim phổi

Con én bay ngàn dặm gọi mùa xuân

Trang giấy mỏng bồng bềnh mây hay khói

Cười với mai, hoa cúc nở như thần.

*

Đường xuống núi mù sương chưa mở ngõ

Trái tim còn vàng đọng những mùa dâu

Thì cứ đợi vầng trăng lên mười sáu

Gió phập phồng lau sậy thở lao xao.

*

Thả tấm lưới châu trùm bốn biển

Vạn tướng xanh rờn những sớm mai

Cỏ cây nhan sắc cùng chu biến

Thì cứ ngồi đây xem mưa bay.

 

 

MUỐI SẼ TAN

Muối sẽ tan và tóc sẽ bạc

Này em  nhan sắc sẽ phai tàn

Chớp mắt mà xem lòng sẽ khác

Cây lá nhìn nhau rụng bạt ngàn.

*

Tình ta như thể là sương cỏ

Bỗng chốc rơi vèo không tiếc thương

Thân vẫn là thân vô xứ

Nắm đất sinh sôi đến dị thường.

*

Ta vẫn ngồi đây đong cát bụi

Buồn vui thưa thớt tiếng dương cầm

Ta vẫn ngồi đây bên chân núi

Thì thầm kể lể chuyện ngàn năm.

*

Có phải mùa xuân hay mùa hạ

Đã về gõ cửa một đêm mưa

Chứng tâm con nước tràn vô ngã

Vạn pháp lung linh nghĩa thượng thừa.

*

Ta về phơi áo trăng mười sáu

Vỗ sóng nghe rền cả núi sông

Thả chiếc bè không trôi vô đạo

Tự tại ngồi xem nước lớn ròng.

 

CHIA ĐỀU NÀY NHÉ  MÙ SƯƠNG

 

Vòng vèo từng sợi mây trời

Vẽ chi đậm nhạt ngôn lời đong đưa

Em ngồi vẫy tóc nắng mưa

Sầu hai giếng mắt dây dưa những gì

Hay là mộng mị li ti

Bồng bềnh biển gió trôi về ngàn phương.

*

Chia đều này nhé mù sương

Trùng trùng bụi nắng vẽ đường về đâu

Tâm người dựng mấy biển dâu

Tiếng rưng rức tiếng mưa ngâu mịt mờ

Hốt nhiên thấy rất tình cờ

Máu tim sẽ cạn một giờ quanh đây.

*

Chia đều này núi này mây

Trang thơ đầy gió chia ngày mong manh

Ngồi đây mình lại dỗ dành

Chia nhau sợi khói tan nhanh hiên nhà

Góc tình tim bấc xót xa

Tấm thân ngũ uẩn trôi là đà trôi.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn