Trang thơ Hiền Mây

0
605

Gửi Anh

anh gửi em bài” Cơn mưa mùa đông ”
tiết trời đang sắt se băng giá
giọng xa đưa… ngân ru lời nhấn nhá
“giá như người đang ở bên tôi”

phải… giá như người đang chạm bờ môi
ngọn nến thắp yêu… màn khuya ấm áp
mưa vui gọi sầu về đỉnh tháp
dự buổi kinh cầu nhà chúa nửa đêm

giá như chuyện tình… gót bước cỏ êm
trái tim chẳng đau… chập chờn hư ảnh
lắc rắc đầu hôm sớm mai chóng tạnh
sương lạnh lùng đâu nỡ bám bờ vai

15095074_366723613676940_9038606138195100171_n
giá như không từng cảm thấy nhớ ai
không nhận ra nhạt nhòa nơi góc phố
chiếc bóng hắt hiu chìm vào câu dỗ
cuộc tình buồn dành để tặng lại nhau
giá như mình… ngọn gió buốt
ngàn sau… .

 LỐI MÒN… .

đường xưa (hai đứa chung)… đâu
sao đây chỉ phế tích sầu lạnh hoang?
tưởng thênh thang… tiểu thư nàng
nào dè khói mịt mù lan – lối mòn

lấy chồng dồi phấn miết son
lên thuyền đời lót ván sờn… lênh đênh
tiếng yêu ai cất… dập dềnh
ru câu não nuột… buồn tênh – lối mòn
sinh ra vài đứa lon ton
lục bình (mặc nước siết ròng)… trôi buông
mỵ noi theo… cố sắm tuồng
diễn cho nghiêng ngửa chàng trương – lối mòn
lão cao xanh… tỏa càn khôn
nhử dương thế dại… linh hồn sẩy chân
ở lâu ngục tối nên dần
hiểu ra… tình (vốn phù vân) – lối mòn
ngóng chi nữa… gái dăm con?
áo cơm lo quén vun… tròn tiếng thơm (!)
nhớ ư (vùi kín đống rơm
lửa bùng thiêu sạch)… cô đơn – lối mòn
chiều nay lần bến chon von
một mình buốt đón gió… hờn kiếp hoa
trong làn sương mỏng thấy ra
ô hô (độc đạo có ta) – lối mòn… .

VU VƠ… .

lối của anh
có bước em?
bâng khuâng mắt vói… kìa xem bướm vàng
đậu trên nhánh lá vừa tan
giọt sương cuối buổi – muộn màng
sớm nay
có bàn tay nắm bàn tay
hỏi… an chưa
(cứ loay hoay nãy giờ)
chỉ vào vạt nắng… vu vơ
màu em thích
chúng giăng tơ… anh à
chòe hóng hớt cuối hiên nhà
véo von thẽ thọt nhắc… ba bốn lần
hết giọng xa lại giọng gần
hôm qua… nàng
tập chân trần
lãng du
anh cười
sóng sánh trời thu
(mây không xuống thấp cũng dư bồng bềnh)
gót thế nhé… nhẹ thênh thênh
bàn tay nắm chặt tay mềm
đường êm
lối của anh
có bước em… .

 MƯA… .

sài gòn đang mùa mưa anh ạ
vẫn lối mưa chóng tạnh (xuống ào… ngưng)
đủ cho con đường cây lá rưng rưng
áo lướt thướt… vạt ròng ròng nỗi nhớ
là nhớ ai? (ai vào đây nữa chớ)
ơi cái người hoài mải miết trời xa
thao thức… trăng đêm thành nguyệt lão cỗi già
lòng mắt mây khuya trắng màu mong đợi
có tiếng hát nhẹ đưa ngang… chấp chới
len lỏi sâu vào ngóc ngách hồn nhau
thủ thỉ rằng yêu thế đó… đớn đau
hạnh phúc của cuộc tình đến muộn
ở nơi ấy vào ra luống cuống
chốn đây trống trải – phố hoang vu
đâu bốn mùa? (duy nhất một tiết thu)
heo may lắm… mờ xa nhân ảnh lắm
sài gòn giăng chi… hạt buồn đăm đắm
để chúng mình
vời vợi quá
em – anh… .

CHIA TAY… .

chia tay nhé… những hẹn hò
những mưa ngóng… những nắng chờ ban trưa
chia tay cả tiếng yêu… vừa
thốt lên môi chúng mình
ừa
chia tay
chia tay xong… nhẹ như mây
được không?
hồn xác vẫn đây – nặng nề
sâu hun hút giấc lũng mê
mịt mùng… gió xóa đường về
bụi tung
quên đi
quên nỗi tột cùng
vui rồi sẽ hóa não nùng
hoa rơi
tình là nước chảy bèo trôi
là mong manh… lá bồi hồi cuối thu
chiều vàng hoe… lối hoang vu
chia tay
ngằn ngặt lời ru hời buồn
ơi đừng đổ nữa… mưa nguồn
lệ ai kia
mấy mùa tuôn đã đầy
chia tay
mắt đỏ trời tây… .

NHỚ… .

có nỗi nhớ nằm yên trong bóng tối
cố giấu mình khi kỷ niệm ngang qua
văng vẳng kinh cầu hay tiếng ai ca?
lời khấn nguyện muốn ngàn năm… quên lãng
vóc đã gầy hao… vòng đời dần cạn
mà con sầu ngoan cố mãi dâng cao
trên đỉnh kia… chót vót – gió hú gào
chiều tàn hoang mang… ngã nhào – sẫm tối
em cặm cụi… miệt mài leo – nhức nhối
sầu cúi cười… em ngoái lại – vực sâu
buông tay ra… vùn vụt rớt – đêm thâu
kìa vườn địa đàng hân hoan mừng đón
sầu rủ rê buồn… thiên thu vạt nhọn
rạch lời nồng nàn hứa vẹn thủy chung
lối quay về đã phong kín… mông lung
cả hai ta chìm mơ hồ sương khói
tình yêu hoang đường… mong manh vòi vói
em và anh cũng không thực nữa là
bóng anh… bóng em lầm lũi dần xa?
chẳng phải đâu… cây bên đường đổ gục
cuối thu
cành trút vội vàng
chiếc lá sầu cuối cùng
vừa kịp lúc… .

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn