Trang Thơ DUNG THỊ VÂN

0
1031

Hoàng thu

Dung Thị Vân

 1-

Anh hãy là bờ vai cho nhỏ tựa
Những lúc buồn và lúc nhỏ cần anh
Nhỏ viết cho anh mà chẳng biết ngày xưa
Anh và nhỏ có nợ nần chi không nữa

 2-

Nợ hay không 
– nhỏ cũng đâu cần biết…
Chỉ biết anh 
– là chỗ dựa lúc nhỏ đau

 3-

Nhỏ viết cho anh trong khóe mắt hằn sâu
Bởi tất cả nhỏ tin từ định mệnh
Anh đã gom mùa thu những lá buồn hiu hắt
Hàng cây vàng trong mắt nhỏ mông mênh

 4-

Thu tới hay không nhỏ cũng đâu mong đợi
Anh đã chất đầy lá đỏ của mùa sang
Nắng đốt hàng cây nắng âm âm vời vợi
Như giọt mồ côi nhỏ lạnh giữa thu hoàng.

Kết tuổi học trò

Dung Thị Vân

1-

Giữ mãi làm chi những tàn tro
Mai kia rồi cũng rụng xuống mồ
Chiều nay nhặt lại từng ký ức
Kết tuổi học trò xưa hóa mơ

2-

Em trả cho anh lại con đường

Của ngày gió kết một mùi hương
Của tim mười bảy màu áo trắng
Ngỡ ngàng câu nói dậy yêu thương

 3-

Anh đã về đâu hay đến đâu

Em nào hay biết quả địa cầu
Mang anh đi tới miền viễn tận
Mà soi dĩ vãng nỗi niềm đau

 4-

Em hứa với lòng thôi sẽ quên

Bởi vì gặp gỡ đã không duyên
Nhớ chi ánh mắt anh đau khổ
Mà trói tim mình xanh ước miên.

 

Giọt chảy chẳng kịp chờ

Dung Thị Vân

1- 

Nếu như trong máu anh có mầm phản trắc

Em lỡ rồi đã ngào ngạt cháy yêu thương
Nếu như trong máu anh đang dâng lên mầm phản bội
Em cũng lỡ rồi đâu nỗi nhớ hoang đường

 2-

Bao nhiêu năm càn khôn lọc lừa phân chia đằng đẵng

Chẳng biết người đi người ở lạc bến bờ
Chân đã vấp- giờ đôi tay cũng mỏi
Em vịn vào thơ – mà nước mắt chẳng kịp chờ

 3-

Nề nếp gia phong là điều gì em tự hỏi

Khuôn thước nào so sánh hủy niềm tin
Em về đâu nỗi nhớ chẳng kịp đầy
Dòng máu ấy đã làm em đau lặng

 4-

Đêm nay em nói lời tha thiết

Tim ứa giọt bầm lòng nghẹn uất trào dâng
Anh đã bóp tim em nát ngàn trăm mảnh
Xin lỗi điều gì trời đất cũng hoang mang.

Dung Thị Vân

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn