TRANG THƠ ĐẦU XUÂN MẬU TUẤT

0

 

BÀI THƠ NHỎ… Dương Diên Hồng



Một nụ mai lấp lánh nắng pha sương…
một buổi sáng như bao buổi sáng
mùa Xuân vẫn cười bên khung cửa
vị ngọt ngào và hương mưa thấm sâu trong lá úa…

Chùm rễ ngỡ chết héo lại bung hết sức để hồi sinh – dù một lát – biết rõ lá vàng sẽ rơi về cội…
Một bông hoa rũ tàn đang mơ về một nụ mới…
lung linh ánh môi xinh.
Một bài thơ cuộc đời hôm qua
dang dở…
tự làm mình mờ đi – xóa phông – giấu buồn rơi
của mai rụng cánh
sau đêm mưa
trong bức tranh chung
đầy sương khói
hoa cũ mang dáng nốt nhạc
trầm buồn
giai điệu tím vương…
Trong ống kính vũ trụ
chàng mặt trời
lấy nét thu hình
Mai một nụ..
hé đầu ghềnh
Ồ, bài thơ rực mình trong ống kính !
mướt quá !
mới vàng tinh…
Bà mẹ Đất kính cẩn cúi chào bức ảnh của Mặt trời.
Vì mẹ hiểu giản đơn:
Trẻ thơ nào trong mắt mẹ cũng luôn là một bài thơ mới – đẹp vạn lần – hơn cả giấc mơ đẹp của mối tình thơ…
mà Mặt trời đã dành cho chính mình.
MÙNG 4 TẾT MẬU TUẤT 2018 – DHD

 NGÀY XUÂN NÓI VỚI EM-Khaly Chàm


Có những bến bờ không thể nào gặp được
Ký ức xa xăm mây khói lưng trời
Réo gọi tuổi thơ chỉ hư không đồng vọng
Dòng sông đời soi bóng tóc sương rơi

Xin hãy mặc áo hoa đón chào ngày mới
Nhịp thời gian rụng trắng chạm môi cười
Xin hãy hát ru tình qua mấy độ…
Phố nắng hồng lộc biếc lá non tươi
Và như thế bước chân ngày nghe ấm
Lửa reo vui trong đất cháy tiềm sinh
Điều kỳ diệu máu xương chờ hóa kiếp
Khoe sắc màu hoa nở rạng bình minh
Thôi nhé em ! Nỗi buồn như mật đắng
Xót xa người mộng mị tóc xanh bay
Hãy chúc phúc dù vô thanh lời nguyện
Ngày xuân về xin mở rộng vòng tay
ảnh KhaLy Cham –‘HàNoi xuân 2018
L Ở B Ồ I-Nguyễn Văn Gia

 
Nhẹ như không
Khi trở lại nhà
Những gì được mất
Đã dần xa
Đâu hay ấm lạnh
Từ sông núi
Vẫn còn
Bồi
Lở
Giữa lòng ta .

MONG ƯỚC ĐẦU XUÂN
Cứ mong
lắng hết bụi trần
Và buông
và bỏ phù vân giữa đời
Chẳng vui
cái phận làm người
Trầm luân
vẫn giữ được đôi mắt hiền.
Không về- Nguyễn Hàn Chung

I
Không về thèm lạnh bàn tay
hết còn mong ấm như ngày rất lâu
không về thèm nói một câu
yêu em miết như buổi đầu mình yêu
II
Rất tin mình cũng có người
mong mình về để chỉ cười nhìn nhau
nhìn thôi chẳng dám nhìn lâu
biết đâu cảnh sát trên lầu đếm xe
Nguyễn Ngọc Hạnh- Mòn

 

GIÙM EM…Phạm Hiền Mây

xóa giùm em những chiều mây
những buồn vời vợi phía tây nắng tàn
phía hương khói thắp mù ngàn
lệ sương giọt xuống muôn vàn nhớ thương

**
giữ giùm em vết tình vương
lên môi non mật ngôn hương nức trời
lên môi thơm cỏ hoa mời
cho khe suối ướt ngọt đời phù du
**
vẽ giùm em biếc mùa thu
xanh trong lòng mắt lời ru thầm thì
ru trăng đắm đuối hạn kỳ
gieo vàng nước gợn nhu mì heo may
**
ủ giùm em giấc nồng say
dặn dò con ngủ chớ lay mộng dài
chớ đêm khuya mở then cài
gió ghen tị sẽ miệt mài mất thôi
**
níu giùm em kẻo tuổi trôi
vào biền biệt tím pha phôi giang hà
tím mưa giăng tháp tay ngà
tím màu tóc ngọn la đà sầu vây
**
gọi giùm em nắng hồng ngây
xuân đang
ríu rít chim bầy
em mơ… .
ĐI QUA NGÀY TÓC BẠC -Trần Sang

Đi qua mùa lá rụng
Lạc mất dấu chân mình
Những vui buồn nhốn nháo
Xa , xa rồi . Sau lưng

Đi qua ngày gió cuốn
Mãi miết quên đường về
Hạt mưa chiều hôm ấy
Tưởng xóa mờ dấu quê
Đi qua ngày tóc bạc
Không níu nổi nụ cười
Tần ngần chân đứng lại
Giữa trời vệt sao rơi
Vác một bầu đắng chát
Đi cho hết ngày dài
Giọt xuân-Lê Bích Nga

Giọt lúng la lúng liếng
môi mắt em thật ngời
cỏ hoa bừng trong mới
hiên nhà  một lứa đôi
CHIỀU-Lê Thị Dung Quỳnh

Chiều trầm tích,bầu trời kia rót mật
Sóng lòng ta sao cứ phải bôn ba
Nhớ và quên hai ngữ ấy thật thà
Vin miệng chén,là đà câu thơ cũ
Hướng-Nghiên Long Trọng Nghĩa

Chắp tay tôi hướng về Đông
Muà xuân cố thổ muôn trùng chia xa.
Đêm nghe những điệu dân ca
Tranh,kìm,sáo,nguyệt lệ nhoà nhớ thương

ĐÓN XUÂN HOA TUYẾT- Dư Mỹ

Đón tết ngồi nhìn hoa tuyết rơi
Mừng xuân hoa tuyết rụng tơi bời
Tri âm , đôi đứa về đôi ngã
Bằng hữu , mỗi thằng đến mỗi nơi
Mõi vó ngựa già im tiếng hí
Chồn chân lão sĩ lặng tăm hơi
Tóc ta cũng trắng thành hoa tuyết
Nhuộm trắng hồn xuân trắng đất trời .
DƯ MỸ

Đâu còn mùa xuân-Đặng Toản

Có khi chạp tàn
Mà xuân không lại
Đâu rồi em nhỉ
Dấu tình đang tan

Có khi chạp tàn
Mà xuân chẳng tới
Ta còn lặn lội
Mải miết áo cơm
Cuối tận chân trời
Có khi chạp về
Gió đông ghé hỏi
Ai chờ ai mỏi
Bên bờ sông quê
Có khi chạp tàn
Mà xuân còn hẹn
Em diện váy hoa
Tuyết nhường nguyệt thẹn
Bên người mới quen
Tình trao bẽn lẽn
Có khi chạp tàn
Mà xuân bất đáo
Nhớ tết năm nào
Súng ran thay pháo
Ngập xác đồng bào
Máu loang đầy áo
Có khi chạp tàn
Thay màu cố quận
Gió lay hoa vàng
Quỳ bên mộ vắng
Bao kẻ đón xuân
Cùng khăn tang trắng
Có khi chạp tàn
Quê hương đau mệt
Non sông thay chủ
Thành phố mất tên
Chỉ còn tết đến…
Đâu còn mùa xuân !
Houston 28 tháng chạp Đinh Dậu

 
 
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here