Trang thơ của nhà thơ Hạ Đình Thao

0
834

Thuở mới tập tò làm thơ tôi tôi rất hạnh phúc khi bắt gặp một bài thơ trên Tạp chí Bách Khoa  một tạp chí rất có uy tín của miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ  mà bọn nhóc chúng  tôi mơ tưởng dẫu được in một bài trong đó là đã “sướng rên mé đìu hiu” rồi. Bài thơ “Thư về Đại Lộc “ của anh Hạ Đình Thao. Lời thơ hồn hậu chân chất ý thơ  mang mang rung cảm  lay động lòng người nhất là những thằng sinh viên xa xứ  bọn tôi: nghèo, đói , nhớ nhà, nhớ cha, nhớ mẹ, lo lắng bom đạn cày xới quê nhà. Yêu thơ anh từ đó mà phải hơn năm mươi năm sau tôi mới gặp được tác giả bài thơ tôi yêu mến trong lần quy cố hương ở Sài Gòn. Gặp nhau chỉ có một lần uống với nhau chỉ có một ly cà phê cùng anh mà đã ra tình cố cựu. Điều bất ngờ nhất là anh lại thuộc của tôi  bài thơ “Về Hội An“ một bài thơ  mà  bạn bè tôi rất thích. Anh đã đọc bài thơ ấy giữa quán cà phê trong trí nhớ của anh bằng giọng đọc khàn khàn  trầm đục hào sảng của một ông già Quảng Nam bảy mươi chính hiệu  làm tôi rưng rưng xúc động. Nhân đây tôi xin trân trọng giới thiệu với quý bạn đọc Bản Sắc Việt  một chùm thơ của anh có bài thơ mà tôi vô cùng yêu quý. (Nguyễn Hàn Chung )

 

hdt

(Hạ Đình Thao (bên phải ) và Nguyễn Như Mây

GIÃ TỪ

Xin chào mi,hỡi núi rừng Trung Việt

Ta đã qua và ta đã dừng chân

Ta đã nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Những tối trăng sao không buồn ló dạng

Những tối nghe mưa lòng sầu vô hạn

Những hạt mưa như nước mắt mẹ già

Những hạt mưa lạnh buốt cõi lòng ta

 

Xin chào mi,giã từ ta xuống núi

Gửi lại bàn tay với máu hồng tươi

Gửi lại những đêm thao thức ngậm ngùi

Xanh lá nhớ từng chiều mưa sầu thảm

Xanh dáng mẹ phương xa hằng lảng vảng

Và bóng hồng một thuở đã lênh đênh

 

Xin chào mi như một lần ta đã đến

Của một ngày có gió rất bâng khuâng

Của một đời ta bỗng thấy ngại ngần

Cái gian khổ khi làm người lính chiến

Cái tăm tối khi mặt trời vụt biến

 

Ta bỗng điên và cười hát nghêu ngao

Ta bỗng thèm một tiếng nói ngọt ngào

Như lời mẹ dỗ dành ta thuở bé

Như gió nhẹ của những chiều nắng xế

Ta nô đùa trên nội cỏ đồng quê

Ngày yên vui xưa đi mất chưa về !

 

Xin chào mi,hỡi núi rừng Trung Việt

Những hố những hầm đã che chở đời ta

Hẹn một ngày kia ta sẽ đi qua

Để thăm lại những hình hài quê mẹ

Để thăm lại bàn tay ta đã để

Trên ngọn đồi một-trăm-bảy-ba (*)

Hy vọng một ngày tươi sáng không xa.

(*) đồi Chà Vu,Thăng Bình,Quảng Nam.

 

THƯ VỀ ĐẠI LỘC

 

Con ở phương xa nhớ về quê nội

Chắc mẹ buồn nhiều trong những đêm đông

Nghĩ đến tuổi già đời qua rất vội

Nghĩ đến thằng con lang bạt ruỗi rong

 

Cũng muốn về thăm như từng mong đơi

Nhớ lũy tre xanh, thương những con đường

Ngọt giọng à ơi,khu nhà xóm núi

Nhịp chân vội vàng,những sớm tinh sương

 

Nhưng về làm gì,ừ thôi mẹ hiểu !

Gần nửa đời con trên đường long đong

Gần nửa đời con chưa tròn manh chiếu

Như bây giờ ngồi chơi với tay không

 

 

Con ngửa bàn tay tự bàn tướng số

Dường đời thật dài chắc sẽ sống lâu

Chắc sẽ đổi thay lẽ nào mãi khổ

Hạnh phúc đường này, chắc sẽ đến mau

 

Con mong ngày vui trở về thật sớm

Để mẹ thôi buồn trong những đêm đông

Con vẫn lòng tin như ngày mới lớn

Nên còn miệt mài trên đường ruỗi rong.

 

NỖI NHỚ MÙA XUÂN

 

Thêm một năm qua trong đời rồi đó

Thêm một tàn phai của tuổi xuân thì

Đốt điếu thuốc dể khơi dòng nhung nhớ

Em có buồn trên những bước chân đi ?

 

Uống một chén rượu nồng quên giấc cũ

Ta một mình ngồi nhìn mây trắng bay

Trong lòng ta cuốn trăm dòng thác lũ

Giữa vô cùng phiền muộn của hôm nay !

 

Và em hỡi cõi lòng ta một thuở

Sẽ còn đâu năm tháng đã mù sương

Như một lần đóa tường vi bỗng nở

Bỗng vô tình rơi rụng đến tang thương !

 

Thêm một chén để nguôi sầu vạn cổ

Ta âm thầm hòa cùng men rượu cay

Nhưng vô ích uống hoài như nước đổ

Ta say người nên rượu không đủ say

 

Còn không hỡi con thuyền sông bến đợi

Ta trở về trong một buổi heo may

Đi và đến như vô tình em hỡi

Như vô tình mùa xuân đến không hay.

 

 

THƯ THĂM BẠN

gửi Trần Công Nghị

 

Đã chín năm rồi tôi bỏ làm thơ

Ngày hai buổi vẫn miệt mài nương rẫy

Chuyện cơm áo bù đầu đâu ngó thấy

Những chướng-tai-gai-mắt như quen dần

Có đôi lần tôi bỗng thấy bâng khuâng

 

Nhưng thoáng chốc lòng cũng đành se thắt

Bọt bong bóng ngày xưa ta đuổi bắt

Có phải là ước vọng của hôm nay ?!

Khi túng đường tôi ngửa cả hai tay

Vẫn tin ở tương lai có ngày thay đổi…

 

Lần anh đi tôi nghe buồn vời vợi

Hôm ấy mưa to gió lớn tạt vào

Cái chòi của tôi làm giữa rẫy ngô

Ngô ngả sạch biết thuyền anh có vững ?!

Một tháng sau được tin anh còn sống

Tôi hoài nghi cắn nát cả môi mình

May mắn nào trời đất đã cho anh

Biết đâu sẽ cho cả quê hương này,tôi nghĩ

Muốn viết nghìn dòng nhưng thôi nhé Nghị

Có nói gì hai đứa cũng vời xa.

 

 

 

Hạ Đình Thao

 

1984

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn