Trang thơ Chim Hải

0
460

 

 

 

chim-hai

chùm không

 

hắt về bụi

nỗi ám

gành khuya

múc

từng phiên

phiến động

leo tới nấc cuối

đổ

nghìn năm tuổi

 

bạt

 

trót chém nước

cong lòng

vét xám giấc

mở coi phiền phược

ném thời hoang

âm âm cuồng hoặc

chiết hồn

ngước ngó sau xưa

 

mưa

 

sông mưa

dựng dậy ánh nhìn

bàn tay xoay im lặng

từng chùm khoảng trống

chùm không

 

hạn hán chữ

hẹp lời

túi mắt đựng trời

trưa trắng

co quắp ký ức

nén tiếng rên

phố chết nửa ngày

núi gọi

 

đóng sập cánh cửa

ký ức dội ngược

mất hút

cố tìm một bóng ảnh để nhớ

thấy trắng cả khung trưa

 

ký ức rỗng

tôi âm u như biển chết

tôi níu tôi rất cũ

xa lắc sóng vỗ cổ tích

 

người đàn bà trong tôi khát khao tìm

ngủ một giấc đã là vợ là mẹ

ngủ một giấc đã thiên nhai hải giác

mơ hồ núi gọi nghìn năm trước

 

bước ra từ biển

đôi mắt vàng quá khứ

người đàn bà hát lời núi

 

kẻ ở ngoài đêm

 

đối diện cùng khoảng lặng

đôi mắt thâm sâu

đôi mắt khai tử những bám dính dị ứng

truy đuổi tận cùng ngôn ngữ màu và bàn tay tạo tác

 

người đẽo đá năm xưa lên đường tìm huyền thoại

trí nhớ mơ hồ người theo hướng núi

núi gọi rừng cản lối

người phăng ra biển

biển trỗi phong ba

 

đứng giữa mênh mông hai tay ôm ngực

vực im thổn thức người hoảng hốt bưng tim

 

ném bỏ hoài nghi người đi về phố

màu phố cổ nghìn xưa hoang lạnh

ướt đầm đêm trầm tích

 

cháy rụi cánh đồng khát vọng

người ôm hoang mang bơi qua dòng dịch chuyển

điệu kèn chiêu hồn về cõi khác

thèm một lần cuồng say

một lần cuồng quay đêm tạo tác

 

người chạy vào sa mạc

hú gọi tiếng xa xăm

tiếng trăm năm lạc lõng

người khản tìm dấu chân

quán tự tại bồ tát hành thâm… (*)

 

kẻ độc hành trên đường về chợt nhận ra mình là kẻ khác

 

tháng tư

 

trước gò lời

cha nhặt mùa đã cũ

trao tôi

 

tóc tối quá

con chỉ thấy màu mắt bên kia đêm

cha về ôm biển

lòng con chảy suốt mùa trăng

 

trăng mang căn bệnh vàng da

đói mùa biển động

những ngọn sóng cha mang về từ biển

vết thời gian vắt ngang vầng trán

con ngồi úp mặt vào đêm

lần đầu thấy cha khóc

 

tuổi trẻ con đã cho đi

mấy mươi năm xứ người

có hề chi

tay trắng

(tác giả gửi )

Chia sẻ
Bài trướcTrang thơ Ngưng Thu
Bài tiếp theoĐếm ngược

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn