Trần Võ Thành Văn và thơ

0
902

Trần Võ Thành Văn

Sinh năm 1986. Hiện sống và làm việc tại TP.HCM

tvtv

Cuộc sống sinh động ở mỗi giây phút, ở mỗi nơi mà nó đi qua. Có tôi, bạn và các nhân tố xung quanh diễn tiến không ngừng; Có những rung động đẹp, có những ám ảnh đớn đau.Trong khoảnh khắc rồi mất đi mãi mãi, về thực thể. Và, Tôi muốn ghi chép lại nó, bằng thơ. Để một lúc nào đấy, tôi có thể tìm lại mình, tìm lại sự đồng cảm của tất cả ở những sự kiện đã thuộc về quá vãng.

Vậy nên, viết, chính là nhu cầu được quan sát, thể hiện, chia sẻ, kết nối,.

Tóc mưa. đổi dòng.

chảy với riêng tôi
dòng sông của ngày xưa rỗng phế
tự vắt mình giọt nước lạ mù khô

một chiều em thổi tóc mưa
chân bèo mục vì lòng sông mà tím
tôi biết vì ai sao mãi phải buồn?

sâu thẳm cuốn tôi đi
không về nơi biền biệt
tuổi trẻ bàn tay trơ trọi niệm cầu
tuổi trẻ trổ ngày xưa mòn hao bóng suối
và em hoang thảo mịt mờ

không về với riêng tôi
những cuộc yêu cùng cực
biết bao giờ sông chảy hết ngày xưa

chằng chịt dấu bùn
một chiều em thổi tóc mưa
xác bèo dạt mép đời tôi run rẩy
sông đổi dòng vặn tiếng nước đồng trinh

 

 

Sâu thẳm, em.

cúc dại nở vàng trên vết cắt
tháng giêng tra hạt cỏ cuối cùng
những giấc mơ mở đường trú rét

ngổn ngang kí ức
nỗi nhớ khua trận gió đa chiều
khu vườn, cúc dại, cỏ non
và em và khóm hoa hiền
bung biếc trổ mùa xuân ám tượng

nhẹ hơn tiếng khóa
mùa xuân bịn rịn góc vườn
em rời khỏi nhịp chiều xa lận đận
anh thấy mình trong xác gió tiễn đưa

đêm thức trắng đêm
mùa xuân thức trắng hương ngàn
anh chìm sâu trận đời bất trắc

những giấc mơ mở đường trú rét
và yêu em trong cơn mớ trái mùa.

 

 

Hy vọng

1.
Biển không hay mình mặn
sóng nghĩ mình bao dung
mọi dòng sông vẫn âm thầm hóa kiếp

2.
những trưa mưa lệch phố
có hề chi nhọc nhằn
tuổi nhỏ ngược đàn bong bóng vỡ
kịp khoảnh khắc và trôi

3.
những vạt hoang cỏ dại
ngó đám mây về ngàn
Mẹ ta gặt mùa xanh lẻ bóng
bên mép chiều trơn tru

4.

cánh rừng kia không nói về cái chết
sao em phải buồn một tiếng lá vô tri.

Khuôn mặt buổi chiều.

Cầm tiếng chim tủi thân
hát dỗ dành suy tư khuôn mặt
hát dỗ dành điệu đơn môi lá
của nhầm lẫn ngày xưa

ngày xưa không thành kỉ niệm
lẻ loi tựa bóng núi đồi

bài hát yêu em thanh sạch buổi chiều
buổi chiều nhọc lòng xuôi dốc cũ
nốt son trầm gối mặt cỏ non
xua kỉ niệm cầu siêu khói đá
tuyệt vọng dải tình không

bài hát yêu em bốn bề lưu trú
những đám mây hà khắc bay về
những chia ly lỡ đường phẩm tác
như buổi chiều này như vôi vữa già nua

cầm tiếng chim tủi thân
anh hát qua vô tận khoảng trời
khoảng trời va đập đám mây
hiền từ
thủ đoạn

bài hát dài như cơn nấc của anh
phiêu dạt giữa ngày xưa nhầm lẫn

em!.

 

Trần Võ Thành Văn.

 

….

Chia sẻ
Bài trướcTrang thơ Khaly Chàm
Bài tiếp theoMạn thơ thở thờ

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn