Trần Văn Cường

0
466

 

 

 

 

LỤC BÁT CHIỀU CUỐI NĂM

Về ngồi giữa phố mùa đông
Nghe quay quắt nhớ, nghe mông mênh buồn
Nghe thời gian chạy cuống cuồng
Chở ngày tháng, chở vui – buồn đi xa

Về ngồi giữa phố mình ta
Nghe hiu hắt phận, nghe bôn ba đời
Nghe cơn gió hát vạn lời
Nghe sương khói phủ cả trời rêu phong

Về ngồi mang nhớ ra hong
Nghe con nắng bảo: tình rong rêu rồi
Nghe hoàng hôn rớt bên đồi
Nghe ngày bỏ lại, đêm bồi hồi phai

Về ngồi giữa phố ban mai
Nghe sương khuya rớt xuống vai ướt mềm
Nghe ký ức ghé bên thềm
Nghe ta chừng cũng khát thèm tuổi thơ…

Chia sẻ
Bài trướcTản văn Nguyễn Hữu Phú
Bài tiếp theoThơ Quỳnh Nga

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn