Trận mưa lá cuối đông

0
680
 QUỲNH THI

Ngày đến từ lâu

mưa rả rích lá vàng rụng như rắc vạt mầu huyền diệu

trời đất u sầu xám ngắt và giá băng

 

Con chim lạc loài không tìm được chỗ trú

Cam chịu lạnh

Rã cánh buồn buồn

 hót gọi về đâu!

 

Lá vẫn rụng tơi bời

ngập lối

dưới bước chân dặm tích tìm xưa

thơ bây giờ

giống lời người trăn trối

gửi mây trời lang bạt vị lai ngàn sau

 

Trăng nguyệt uyển đêm rằm

đã

lẩn trốn

cứ chao nghiêng hồi tuổi chiêm bao

Hãy mỉm cười dù thanh xuân vuột mất

cắn chặt môi phọt máu mặn năm nào

Phương trời này

Có con chim thổ huyết

và máu loang đã đọng tuổi thu đông

đau khôn xiết

cây

lá vàng cứ rụng

 

Cúi  nhìn đời tắm lạnh mãi hoàng hôn

dấu ánh mắt trong huyệt mồ phảng phất

hãy an nhiên cười vang núi rừng

trong đêm nguyệt tận

ủi an mình

mặt trời mọc trong bình minh trái Tim

 

*

đau đất nước phương xa

khi con người cùng quê hương ngoảnh mặt

thân quân thù

dân tộc giữ yêu thương rất khó

 

Trời cuối đông đợi mùa xuân

Lộc và hoa dù sao vẫn nở

Mầm trong đất nằm ngủ yên

lá phong phủ kín

Chờ hy vọng không lâu

một cuộc tái sinh./

946144_10153592197573751_2775704601604999341_nTừ trái sang :Nguyễn Hàn Chung, Cao Sơn, Lê Hữu Minh Toán ,Quỳnh Thi

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn