TÔI HÁT VỀ NGÀY KHÔNG EM

0
473

BÙI MINH VŨ

Em cất trong không gian
một vết sẹo
Chẳng ai biết được ngoài
cơn mưa
Tôi theo dấu vết mùa lũ
Chạm vào vết đau thời gian
Giữa mùa xuân
giông bão . . .

**
Nhưng
Em ơi
Không thể hát cho em nghe mãi
Dù em băng qua trái tim tôi
Khi bắt buộc phải lên sân khấu
Hát nhép
Tiếng vỗ tay nóng nảy cháy đen niềm đôn hậu
còn lưu lại trong nước sâu

Nếu chỉ một lần nữa thôi
Rồi mãi mãi
Tôi sẽ hát cho em
Khúc hoang dại của đất
Nơi em không thế thoát bước chân chim.

1
Tôi hát về ngày không em
Tiếng đàn đêm
Rót vào tôi mềm nhũn
Tôi hát về ngày không em
Trăng vỗ tay bần thần
Quên nhặt những vì sao rụng muộn
Tôi hát về ngày không em
Bằng đôi mắt khắt khe
cong veo rõ ràng những thanh âm chào mời mải miết
Tôi hát vọng ra bên ngoài bên trên
những vòm đêm rạng rỡ
khát khao như bước chân lên đường.

2
Em bỏ đêm trong ly
Mỗi sáng
Mỗi sáng tôi uống như điều ước
Áo quần tinh tươm
Tôi ngao du trên đỉnh của làn khói trắng
Chẳng còn khoảng cách
Đêm nhập vào
Hòa tan
Loãng như một cái tết dã ngoại
Khi nhận ra đêm trong ly vỡ
Những điều ước nóng lên ngày hoàng đạo mỏi mòn.

3
Tình yêu của em
Bay những mảnh vỡ găm vào ký ức tôi
Đó là lúc
Tiếng chuông thúc giục
Khép cánh cửa bọt bèo thời gian
Cháy mòn
Những con đường không có dấu chân
Luôn luôn nổi lên đường chỉ tay đứt đoạn
Trong đôi mắt rụng.

4
Tôi ôm bóng em tan vào
hư không
Tôi hôn bóng em nhòa trong
gió thổi
Đừng bước nhanh kìa con đường
quẹo
Tôi là chiếc đèn đỏ
giữa đường
Tôi ghì bóng em
em không biết
Đền tôi bằng nụ cười
mây bay
Bằng chiếc lá vàng không nguồn cội
Một bầu trời hơi rượu cay
Tôi vẽ bóng em trên giấy thời gian
Tôi hóa thân mình thành nét mực
Sẽ không ố màu yêu thương
Bằng trái tim
thao thức.

5
Gió là linh hồn tôi
Em không bao giờ xua đuổi được
Gió nâng hơi thở
Dìu bước chân em lên đỉnh dốc đời
Gió làm mắt xanh hơn
Dâng cho em trái ngọt của mùa xuân đến muộn
Đừng ngăn cản bằng bức tường lửa cháy
Em ơi
chiếc quạt tình yêu trong đôi tay lận đận
Muôn đời ngào ngọt trái tim
Gió là linh hồn tôi
Mỗi lần không nhau trái tim sa mạc
Gió cõng tình yêu trên vai mặt trời
Ban phát sớm mai dịu dàng ca hát
Cho linh hồn em sóng sánh
yêu thương.

6
Rồi tôi đứng trên đỉnh cao của không gian
Nhìn em bằng đôi mắt nắng
Bằng năng lực mặt trời
Tôi ghì em
Trong thời gian của rượu
Thốt lên vì sao em phải đi
Vì sao anh
đứng đợi
Dại khờ trong thung lũng thời gian
Rướn thân lên
Tiều tụy cọng nắng
chiều đìu hiu.

7
Giá như tôi con kiến thao thức
Miệt mài trú ẩn trong gáy của em
Những sợi tóc dài quấn thân thể
Ve vuốt
Mùa xuân rụng gầy đôi tay
Mỗi giây phút trôi qua
Tiếng sột soạt suýt soa
Ngậm đóa hoa bất tử.

8
Tôi ngủ bằng giấc ngủ của em
Hai con mắt như mặt trời
Đốt cháy những giấc chiêm bao dổm
Những mùa đông
Những lá vàng
Những thập thò vụng dại
Trên đỉnh Đá Bạc
Những con sóng trắng không chịu ẩn mình
Trong mênh mông
Ca hát ru giấc ngủ em
Khi mặt trời bị hành hình
Em trong vòng tay niềm xác tín
Của nụ hôn đói khát
Của tự do đam mê
Trong sự tỉnh thức cùng em
Hướng tới nghi lễ của sự đọa đày vĩnh cửu.

9
Mùa xuân là bài thơ môi em
Có vị ngọt của quá khứ
Lên men trong đôi mắt mù
Tôi đọc một sáng mùa thu
Trên những chiếc lá đỏ như lửa
Sưởi ấm yếu mềm
Trước đấng tình yêu có đôi mắt chó cái
Tôi biết dù quá muộn
lời yêu em cũng có vị ngọt của thánh kinh
biến cuộc đời tôi thành bảo tàng của nỗi cô đơn
và chưng diện các hiện vật của linh hồn sầu thảm.

10
Còn cách nào để tôi cho tôi một niềm vui
Như em đã cho
Đã đánh rơi
và mất
hút
Ngày ngắn một đốt tay
Đêm dài hơn ánh sáng
Tôi mắc kẹt trong núi lở của nụ hôn đà đận
Tôi ngập vùi trong cuồng dại tim em
Còn cách nào để tôi trao tôi một niềm vui
Trước khi hoàng hôn nhạt nhòa dáng em dịu dàng
thổn thức
Trong sự khước từ im lặng
Của bóng dáng cuối cùng thoáng hiện chiêm bao
Cho tôi gọi tên em
Nỗi băng hoại mùa xuân.

11
Những gì tôi thường khấn nguyện
Thuộc về em
ngọt ngào sung mãn
đủ đầy của trái tim khai khoáng
ngọn đuốc thăng hoa nơi trần gian
bất hạnh cho cuộc tình ngoài rìa không gian
và rồi
thân xác tình yêu cháy
tôi được tự do
sáng tạo
và hình dung ra em mãi mãi . . .

12
Ta cùng lặn trong đáy vực thời gian
Chẳng có sự tàn bạo lừa dối
Một nụ hôn đắm đuối
Chẳng dừng lại ở những tòa nhà nước mắt
Dù là kẻ dại khờ
Tình yêu có ngàn con mắt mặt trời
Rọi sáng trong những khe mùa đông
Lặn một hơi ánh sáng
Một hơi tưởng tượng
Một hơi sự thật
Ta lạc loài
Trong vòng tay nối kết
Cùng trong dòng sông thời gian
Đã bồi đắp một bãi bờ bất tận.

13
Ta nghêu ngao
đỉnh của vực sâu
đỉnh của thời gian nồng cháy
Linh hồn ta những sợi dây ràng buộc.

SAY của Dương Phước Tấn

(tác giả gửi )IMG_0160

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn