TÔI CHÁN TÔI RỒI…(Thơ Tân Hình Thức )

0
99

 

 

Đức Phổ.

1.

tôi chán tôi nhất là những lúc
không buồn không vui không chi hết.
mấy bữa nay đọc tới đọc lui
những tờ báo cũ mong gặp được
bài hay bài mới vậy mà đọc
lui đọc tới ngày dài đêm thâu
vẫn gặp những bài không hay không
dở không cũ không mới không chi

2.
hết… thiệt tình tôi chán tôi nhất
vì tôi thích có được nỗi buồn
thiệt là buồn. buồn rã ruột buồn
da diết buồn diệu vợi buồn miên
man buồn không thể bảo hòa buồn
hơn chó ốm buồn như người già
cô đơn đi tìm bồ nhí. vậy
mà tôi vẫn buồn khơi khơi buồn
không ra buồn… thiệt tình tôi chán

3.
tôi nhất là tôi không thể nào
vui được trọn vẹn niềm vui dường
như chẳng có niềm vui nào trên
trời dưới biển trong nhà ngoài phố
trên dương gian dưới địa phủ từ
người chưa quen từ người thân kẻ
sơ từ hàng xóm từ người chung
sở… dành cho tôi cả. cho nên
tôi thường vui ké vui lây vui
gượng tham gia vui với niềm vui
của người. vậy là tôi được tiếng
ham vui bất cần thân thể vui
xả láng sáng về sớm… thiệt tình…

4.
có lần nghe người ta bảo nước
trong dễ uống nước đục lóng phèn
còn uống được chứ nước lợn cợn
nuốt không trôi… tôi ngẫm lại mình
phải chăng lòng tôi chẳng trong chẳng
đục(?)! nên tôi đã chán tôi rồi…

ĐỨC PHỔ

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn