TÌNH KHÚC DÂNG MẸ

0
155
Phan Đạo
Kính dâng mẹ AVALOKITESVARA.
*
Tôi
Con ngựa thảo nguyên
Ức nâu
Vạm vỡ
Xem những đỉnh núi vuông chọc trời không cao hơn
Ngọn cỏ dáng tròn
Đêm đêm thầm khóc
Bên từng giọt nước mắt hồng của mẹ
Khi thấy người bơi trong nỗi khổ trần gian

*
Dẫu triệu năm triệu năm triệu năm rồi
Nước mắt người vẫn nóng
Nghĩ thương mình còn mỏng lét làn da

*
Hành tinh nầy càng chen chúc tiếng cười
Nước mắt người mỗi ngày thêm mặn
Mẹ ơi
Con ngựa thảo nguyên ức nâu vạm vỡ
Xem những đỉnh núi vuông chọc trời
Không cao hơn ngọn cỏ dáng tròn
Xin được dầm mình trong vị muối tình yêu

*
Đã triệu lần triệu lần triệu lần triệu lần
Tôi mơ thấy
Dưới mặt trời mặt trăng mặt đất
Những trang sách bùng bùng cháy
Còn lại trái tim
Những tượng đồng thánh thần bùng cháy
Còn lại cốt người
Những đền đài cạn ráo sắc rêu âm trầm bùng bùng cháy
Còn lại nắm phù sa

Cả con ngựa thảo nguyên….
Xem những núi vuông chọc trời
Không cao hơn ngọn cỏ dáng tròn
Bùng bùng cháy
Hiển hiện nối yếu mềm mê muội
Khi vô tình va phải
Giọt yêu thương nhỏ tự tiếng ru người

*
Chỉ còn điều duy nhất đáng tin
Không nằm trong trí tưởng rồ điên
Là tiếng máu
Trào ra từ
Khoảng ức nâu vạm vỡ
Hiện thân thành lời kinh dâng mẹ
Trong những tháng ngày mỏi gối chồn chân
” Tôi nghe như vầy ”

*
Mẹ ơi
Trái tim con ngựa thảo nguyên…
Xem những đỉnh núi vuông chọc trời
Không cao hơn ngọn cỏ
Đêm ngày
Khô khát tình yêu….

Huyền Không Thu 1992.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn