TÌNH ANH

0
627

My Thục

em như nàng khỉ nhỏ
anh y Phật Như Lai
cõi tình em đại náo
chẳng ham chi thành người

một ngày anh hỏi khẽ
trốn khỏi tay anh không?
em cười khì: chuyện nhỏ,
nè, chiêu cân đẩu vân

nhón chỉ vài ba bước
nghe trời đất tận cùng
chu môi vào trụ lớn
in một vết son hồng

anh thầm: ê nè nhỏ,
coi giùm nốt ruồi son
ở ngón tay anh đó
còn thơm lừng môi hôn

em ồ lên kinh ngạc
vậy thì phải làm sao?
mỉm cười – tay úp lại
và núi tình – anh trao!

may mà em biết trước
đảm sơn đã luyện thành
nằm trong lòng núi lớn
nghe mênh mông đời mình

ngộ bảy hai phép ấy
cũng không bằng tình anh…

MY THỤC

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn