Tiễn biệt trinh nữ

0
738

LÊ TRÂM

Con bé hàng xóm của hắn đã qua đời một cách tức tưởi. Vì xe cẩu, xe ủi gì đó. Gì chứ các loại xe điên cỡ hung thần xa lộ ấy bây giờ vẫn chạy đầy đường. Nên hắn không ngạc nhiên chút nào chỉ ngạc nhiên không biết con bé ấy là con nhà ai. Khỉ thật! Cảnh sát giao thông kết luận rằng hai đứa (chết một lúc cả hai đứa chứ không riêng gì con bé hàng xóm nhà hắn) ngã vào xe đang đi trên đường. Tự dưng ngã vào xe. Những hai đứa. Bố thằng nào tin được. Vậy mà hai đứa cứ phải qua đời. Hai trinh nữ lên trời bởi một kiểu chết đầy nghiệt ngã. Còn mấy ngày nữa hai con bé sẽ thi tốt nghiệp trung học. Hơn tháng nữa có khi vào đại học. Có lạ không khi có ông thầy cũ già bảy mươi tuổi đi xe Attila đến viếng tang đứa học trò mới bước qua tuổi mười tám. Hình ảnh ngược đời ấy càng làm cho cái chết của con bé thêm tức tưởi. Trinh nữ. Là thiêng lắm. Bây giờ trên TV thỉnh thoảng có mấy phim Tàu lại nhắc câu dẫu không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm cũng xin chết được cùng ngày cùng tháng cùng năm. Ấy, là chuyện những đôi trái gái oan tình lở dở hoặc cố làm ra vẻ duyên tình lận đận cùng thề thốt trước khi cùng tự vận. Khó mà đếm hết các kiểu tự tử. Có cả cái kiểu chàng trai bình thản nhìn người yêu nhảy sông chết rồi phủi đít ra về, coi như chẳng có chuyện gì hoặc tự tử chỉ để làm đẹp cho một chiếc cầu sắp khánh thành? Nhưng không phải là chúng nó. Hai đứa chúng nó chẳng dính dáng gì đến mấy câu chuyện vớ vẩn phải nghe hàng ngày chỉ biết rằng quả thực chúng đã ra đi cùng ngày cùng tháng cùng năm cứ như là hai đứa đã từng cùng ngồi chung một bàn, chung một lớp những mười mấy năm trời.
Dù sao đi nữa thì trinh nữ cũng đã về trời.
Hắn chưa kịp biết con bé đã yêu ai chưa, dù nó ở chẳng xa mấy nả. Yêu được, là phúc phận cho nó. Còn chưa? Sao mà nghe xót xa quá đỗi!
Người ta bảo trinh nguyên như con bé sẽ sớm được đầu thai thôi. Mà con bé đã hưởng được gì ở cuộc đời nó đâu mà vội tính đến một “ xuất đi đầu thai“ ở tận kiếp khác, ngoài những chuyện học và học?
Khi bệnh viện kết luận con bé chết vì vỡ tử cung người ta mới nhớ rằng ngoài phận sự một đứa con, một đứa học trò ngoan nó còn phải thêm nhiệm vụ mà người ta bảo rằng đó là thiên chức một người vợ một người mẹ nữa. Giờ thì thôi rồi, Trinh ạ, cháu đã bay về trời!
Vợ hắn gọi điện khi hắn đang dự buổi ra mắt một tập sách liên kết của mấy “nhà” ở một thành phố phía Nam cách xa đến cả một giờ bay. Cuối cùng rồi hắn cũng ớ người ra. À thì ra là như thế. Nó chính là con bé tóc ngắn, môi đỏ như son thỉnh thoảng tới xin xoài nhà hắn!
Hắn mở trang đầu một cuốn sách mới cứng, ký loằng ngoằng, viết thêm: Tiễn biệt trinh nữ! rồi bỗng thừ người ra bởi không biết sẽ gởi vào đâu!

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn