Thơ Vũ Khắc Tế

0
1061

 

 

VỤN VỠ TIẾNG CƯỜI

Ngồi giữa rừng thông nghe tiếng sóng
Là tiếng lòng vụn vỡ – tiếng lá rơi
Hay tiếng em cười
Giữa khổ đau mang hình hài hạnh phúc

Làm sao tôi biết được
Giữa mênh mông em đứng đợi nơi đâu
Con sông xưa dòng nước đục ngầu
Sau cơn lũ

Bạn bè tôi kẻ hoan hô-người đả đảo
Riêng tôi còn ngụp lặng giữa vũng lầy
Chưa tĩnh hồn sau những đắng cay
Nhìn mọi người nhảy múa

Là hạt bụi mang hình hài nhỏ bé
Mặc cho đời xô đẩy nổi trôi
Bay lên cao trong vụn vỡ tiếng cười
Giữa rừng thông tôi ngồi nghe tiếng sóng.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn