Thơ Tường Linh

0
358

 

 

 

NÓI VỚI LUÂN HOÁN

Tường Linh

 

@

 

từng hẹn cùng về như những kẻ hành hương

thua nhẵn tuổi hoa giữa sòng nhân thế

như sức bốc lên của loài bọt bể

thành mây

mưa xuống nguồn xưa

 

bởi hồn ta vương mắc bóng quê thơ

núi cháy, sông khô vẫn chờ vẫn đợi

đất im tiếng, đất không lời nhắn gởi

mấy mươi mùa khan giọng đếm chia ly

bao người trai xứ Quảng đã ra đi

bao người trai xứ Quảng đã không về

bao người nữa quay cuồng trong bão lốc

xin tụ hội một lần, xin được khóc

xin được thắp tình lên đỉnh Hải Vân

nhìn những bình sa lớp lớp trắng ngần

viền xứ sở ấm hình hài châu thổ

xin nhận diện một quê hương trăm đau nghìn khổ

lửa rực trường kỳ

triền dâu Thu Bồn, hay đá núi Trà My

quế Tiên Phước hay bòn bon Đại Lộc…

có khác chi nhau

tan vàng, nát ngọc

lũ chúng ta

chưa một lần được khóc

cho thỏa tình với đất

phải không Châu ?

 

*

 

từng hẹn cùng về trong toan tính mai sau

còn những đôi chân chưa hề biết mỏi

chúng ta bước trên hoang tàn, đá sỏi

thăm lại quê xưa từ biển tới nguồn

thăm lại từng người, từng ấp, từng buôn

như một bầy chiên trở về đất thánh

trong thương tiếc ngậm ngùi

có niềm kiêu hãnh

đất sa trường hoa nở lứa sơ khai

tiếng thơ ngân loang loáng bóng sông dài

hùng vĩ trường sơn

xanh rờn sóng mạ

lòng rộn rã mừng cây rừng trổ lá

mùa-lấp-giếng-bom băng thương tích cho đồng

mùa-hát-tao-phùng xoa dịu thương mong…

 

*

 

nói gì nữa với Châu ?

còn giữ hẹn cho ngày mai tới ?

và sẽ còn bao đôi chân chưa mỏi

trong bầy trai xứ Quảng hứa nhau về ?

một chiều

như tỉnh

như mê

tôi cảm thấy đôi chân mình nhức buốt

lòng tôi ngập nhiều lý do chua xót

khi được tin Châu:

một chiếc chân đã mất

(trong thơ buồn nghe tiếng máu xôn xao !)

 

*

 

nếu kẻ địch hôm nào

bắt Châu gục xuống

tôi sẽ nói ít hơn

chỉ mấy tiếng thầm: mình thêm cô đơn !

 

Tường Linh

1969

(Nén Hương Cho Bàn Chân Trái)

 

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn