Thơ Trương Đình Phượng

0
707

12294894_1244219438927526_7509986110787245137_nCHO NHỮNG TIỆM ÂM LỪA DỐI
vầng trăng thanh tân đã đột quỵ
niềm vui của hồng cầu đã già
mùa luyến ái không còn trinh trắng
vai diễn tin yêu: ngơ ngáo đến tầm thường…
em khởi sự những đường may gian dối
tôi hồn nhiên chờ ân sủng: chân thành
rã ruồng môi nhớ
lũng đoạn thị trường hy vọng
em bước vào đời: thần nữ
tôi về nằm chết trên bàn tay tôi…
nào những ngùi đông
nào những ngào xuân
cũng chỉ là: dối lừa tiềm thức
cuộc tình và đỉnh dốc nỗi đau
cả cuộc đời chúng ta là những tên vận động viên
chưa một lần bước lên bục vinh quang…
thôi/ kìa/đừng lựa phím lệ cay
chúng ta đã khóc suốt những ngày ảo vị
nơi khu vườn: hư huyễn chờ mong
một lần/ ừ/ vậy thôi/ đâu cần nhiều
lột trần sự thật/ từng vi mạch tâm hồn…

HOÀI CẢM MÙA ĐÔNG

ngoài biên ải đêm
bọn lá lần lượt trút linh hồn
mùa đông tự tôn bộ mặt mình bằng đường gươm gió
trong thành trì tâm tư cũ nát
tôi ngồi gom trí tưởng mù
những hàng rào máu
kiên nhẫn bảo toàn tính mạng cho bóng ma ký ức
buồn đâm thốc vào tim
phọt ra dòng dung dịch hờn tủi…

đã báo tử những giấc mơ thanh mảnh
ứ nghẹn những thực tại bầm dập
tôi cứa câu thơ thương yêu bằng chiếc xương sườn
mang hình lưỡi hái…
quá khứ bất tử!!!

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn