Thơ trích của Nguyễn Hàn Chung

0
Tranh của nhà danh họa thiên tài Picassso


1
Không em
nào thoát bàn tay còn lành
Đàn ông thường lú lẫn hơn
đàn bà vì chỗ ít hờn dỗi dai
nhất là những gã rất hài
lú từ cái buổi bị gài độ yêu
Đàn bà tỉnh táo hơn nhiều
mím môi hờn đến ba chiều nhớ nhung
nhất là những gái tình chung
nhớ từ cái buổi thẹn thùng ngoéo tay
Đàn ông lú nhưng mà mau
quên người xưa đã cùng nhau hẹn thề
đàn bà tỉnh nhưng mà mê
muội tình khi đã thuộc về chiêm bao
Trời sinh bất cứ đàn nào
cũng ham xé cái phong bao một ngày !
và rồi lú tỉnh đều say
không em nào thoát bàn tay còn lành
2
“Hắn” và tôi
Tôi tin là “hắn” yêu mình
không yêu sao cứ hay rình đọc thơ
tôi vừa mới post bây giờ
chưa tan ngụm nước có thơ phản hồi
Tôi tin là” hắn” yêu tôi
nửa khuya còn chịu khó ngồi chat chua
hỏi dò “hắn” nói không ưa
hỏi dai “hắn” mắng không ai rảnh nào
Tôi tin là “hắn” cầu cao
thực ra “hắn” chẳng khi nào quên tôi
tôi nghe cái giọng “hắn” cười
trong âm ba lẫn niềm vui tương phùng
Tôi tin hai tiếng tình chung
buộc tôi với” hắn” trong cùng một chương
3
Nhớ đừng có giặt
Nhớ đừng có giặt nha anh!
mùi thương không thể rụng lần thứ hai
biết là tình ái tàn phai
mùi thương phương viễn còn đòi hai ta…
Nhớ đừng có giặt anh nha!
của anh em cất đến già trong rương
mùi thương em để cúng dường
chìm trong ký ức con đường hồi sinh
Nhớ đừng có giặt nha anh!
vò đau thêm trái tim mình từng khuya
trong em mùi vẫn đầm đìa
cầm lên ngan ngát mùi xưa mặn nồng
Nhớ đừng có giặt cố nhân.
mùi thương không thể mất lần thứ hai
em không đàn áp tương lai
dù em vẫn quấn quít hoài chút hương
Nhớ đừng giặt nhé người thương
để mùi xưa giấc mị thường còn thơm
( Trích LỤC BÁT tản thần sẽ xuất bản)
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here