Thơ TRẦN VẤN LỆ

0

Đà Lạt 2009…2019
Em mới về Đà Lạt / sau mười năm em xa…Mặt trời lên chói lòa / trong rừng thông thưa thớt…
Tự nhiên mà em khóc / em gọi thông ơi thông / em gọi rừng ơi rừng / suối mắt em róc rách…
Em vẫn còn Đà Lạt / những giọt lệ này sao?  Em hỏi.  Em nghẹn ngào:  lẽ nào đời dâu biển?
Em nghe lòng đau điếng (ai đáp gì em đâu!).  Em vịn tay thành cầu…không khéo cầu đổ sụp!
Mười năm…đá lăn lóc…Ai cày xé lưng đồi? Ai đã dựng những ngôi…nhà…gọi là Biệt Phủ? 
Mười năm ai đã giấu hết rừng thông…ngày xưa?  Em ngửa tay hứng mưa…giọt lệ em hồi nãy…
Mười năm…như thế đấy!  Giọng Bắc Kỳ nhễu ra…trước núi đồi bao la, giọng Bắc Kỳ lảnh lót…
Em ngỡ nghe chim hót…em dỗ ngọt lòng em:  ít ra còn tiếng chim…ít ra còn…chút đỉnh…
Em nghe lòng lạnh lạnh, em vào cà phê Tùng…một cái quán trống không, những bức tranh ố bụi…
Quán này bao nhiêu tuổi? Chắc nó già hơn em?  Em gọi cà phê phin, nồi ngồi trên cái cốc…
Em nhớ mười năm trước:  quán này vẫn thế này!  Nó không gì đổi thay…vẫn rất là Đà Lạt…
Người chủ quán hốc hác…vặn nhỏ nhạc Uyên Phuơng…ngồi xuống đây em thuơng…nhìn nước non đổi mới…
Lởi bản nhạc không đợi, sao nghe buồn chứa chan…
*Mười năm!  Ôi mười năm…Em chậm khăn con mắt.  Em nhìn ra Đà Lạt, du khách đi lang thang…
Có cái gì ngỡ  ngàng, mười năm nhìn sông núi…Đà Lạt được ca ngợi…mười năm, còn bóng mây!

Dĩ Nhiên Chiều Dĩ Nhiên Rồi

Dĩ nhiên…chiều dĩ nhiên rồi
Không chi để nói, nói hoài một câu
Dĩ nhiên…câu chẳng có đầu
cũng không có cuối, ơ ầu ầu ơ…
Dĩ nhiên…đó cũng là thơ
đúng niêm đúng luật từ xưa an bài
Thơ là thơ…dĩ nhiên hay
thì người nghe mới vỗ tay reo hò!
Dĩ nhiên…sông có bến đò
bến ngang, buồn quá, người chờ ít khi
bến dọc có lắm người đi
và rổi chết trận, chỗ về:  Tha Ma!
Hồn tử sĩ gió bay qua
dĩ nhiên mưa lại cho cha mẹ buồn
và người chinh phụ lệ tuôn
trên vai đứa trẻ là con chúng mình…
Ba mươi tháng Bốn linh đình
giải phóng đất nước dân mình ấm no
dĩ nhiên là nhớ Bác Hồ
phải chi Bác sống để vô Sài Gòn…
Dĩ nhiên nước chảy đá mòn
dẫu buồn như đá cũng mòn mà thôi!
Hình như nước chảy khứ hồi?
Tản Đà nói thế…đời đời Nước Non!
Buồn vui…vui đó lại buồn
Thơ có điệp khúc, người còn tương lai
Hãy tin như tiếng thở dài
của anh, của chị, của ai, của mình…
Của ai, ta cũng giữ gìn
câu thơ lục bát và nhìn chiều trôi
dĩ nhiên nước chảy dòng xuôi
dòng nào chảy ngược, tại người…sang ngang!
Trần Vấn Lệ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here