Thơ Trần Thiên Hồng

0

 

 
XUỐNG NÚI
Nầy em buồn đã qua rồi
Theo tôi xuống núi còn ngồi chi đây

Nhìn gì ở hướng chim bay
Dưới kia lũng thấp bên nầy rừng cây
Gió ngàn thổi tóc em bay
Mùi hương dĩ vãng còn đầy trong tôi
Thôi em chuyện cũ đã rồi
Tôi như gã ngốc của thời xa em
Ngày mòn đang sắp vào đêm
Nầy em trời lạnh khoác thêm áo vào
Hai bài lục bát
1
Run lòng dưới đáy đêm sâu
Thân chìm bóng tối tìm đâu nẻo về
Chút tình mang nặng hồn quê
Chốn xa xăm đó cận kề hoá thân

2
Chờ người vung một đường gươm
Bao năm ngóng đợi ngồi ôm lòng buồn
Chán đời gió bão mưa tuôn
Nên người đã lạc vào sương mù tình
Đồ vật cũ
Có những thứ muốn mất đi
đến giờ vẫn còn gặp lại
như cái nón sắt
rĩ sét
dùng để giả cua đồng

Bao năm qua không ai đội
Không ai thế ghế để ngồi
Như năm xưa
thời lửa đạn
Cám ơn cái nón sắt vẫn còn
Như trái tim người lính già
vẫn đập
dù tâm hồn rĩ sét bên trong
Cám ơn cái nón sắt vẫn còn
Dù đã qua hơn bốn mươi năm
quên lãng
XẾP HÀNG
Trong một ngày bất chợt
Nỗi buồn xếp hàng ngang
Tôi tìm viên gạch vỡ
Ném rụng xuống từng hàng

Có những lúc không ngờ
Niềm vui xếp hàng dọc
Tôi lần lượt bắt tay
Không để chậm qua ngày
Người có là niềm vui
Người có là nỗi buồn
Làm sao tôi bỏ được
Trong cuộc đời thảm thương
Qua hàng ngang lần nữa
Nỗi buồn không mất đi
Tôi tìm về hàng dọc
Người đã lỡ xuân thì

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here