Thơ Trần Sang

0

 Cuối năm ngồi rót bâng khuâng
Cuối năm ngồi rót bâng khuâng
Chén miên man nhớ
Chén rưng rưng buồn
Chén này tạ lỗi quê hương
Bước cơm bước áo dặm đường phù sinh
Chén này cạn với tha nhân
Hắt hiu vạt nắng cuối đông nhạt nhòa
Chén này ta rót cho ta
Mắt môi cạn một tiếng khà mông mênh
Chén này ta rót cho em
Rót cho tủi cực hằn trên mặt người
Cuối năm rót với đất trời
Say chưa mà thấy mắt môi cay xè
Tu giữa chợ đời
Không lên được núi ta về tu giữa chợ
Cố tịnh tâm giữa thịt cá ta bà
Không khất thực mà thấm mồ hôi hành giả
Đêm thắp đèn vá câu thơ cà sa
Không lên núi ta về tu giữa chợ
Chẳng ai gọi mình sa di , tì kheo
Gân cốt mỏi không kiết già chân cẳng
Chú đại bi đọc sớm quên chiều
Không lên núi ta về tu giữa chợ
Lục dục thất tình yêu ghét linh tinh
Phật dạy ta hồi đầu thị ngạn
Ta quay đầu chưa ? Mà sân hận quẩn quanh

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here