Thơ Trần Ngọc Hưởng

0
519

Hồn quê

Bất ngờ chộp được tiếng chim,
Lẫn trong phôn với tiếng em dịu dàng
Tiếng chim quá đỗi rảnh rang,
Cùng em gợi dậy một làng quê xưa.

Lúa thơm vàng rực hương mùa,
Trải bao sương gió nắng mưa dãi dầm.
Trải bao lam lũ tảo tần,
Cho ai mừng thấy đầy sân, lúa về

Em đang quẩy gánh hồn quê,
Một thời chân đất nón mê đầu trần.
Như đang quẩy cả mùa xuân,
Trên vai tung tẩy tiến gần phía anh

Tiếng chim đòn gánh tròng trành,
Hồn quê sâu nặng trĩu tình lứa đôi.
Trong phôn đọng tiếng nói cười,
Chan hòa đây tiếng sinh sôi mùa màng.

Người khôn nói tiếng dịu dàng,
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang bất ngờ.
Chứa chan kỷ niệm ngày thơ,
Hồn quê một phút tình cờ bật lên….
………………………………………
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
(Ca dao}

T

Chia sẻ
Bài trướcTHƠ LP TRỌNG-NGHĨA
Bài tiếp theoThơ Nguyễn Tấn Sĩ

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn