Thơ Thôi Mình Về

0
496

Phù Vân của Nguyễn Hưng Trinh

DẤU CHẤM VÀ DẤU BA CHẤM

1.
Bài thơ
Cũng như bạn
Đã sống những ngày đắng
Chát
Mặn
Và khát một mùa
Ngọt
Bài thơ
Cũng như bạn
Đã đi qua những con đường
Đầy gai nhọn
Mơ một mùa
Cỏ dại bình yên…
Bài thơ
Cũng như bạn
Đã cười trên đại dương nước mắt
Cũng như bạn
Bài thơ
Muốn mình làm cánh buồm
Là cánh chim hải âu

Bài ca ngư phủ
Một đêm trăng dịu dàng như đôi mắt tình nhân…
Bài thơ
Cũng như
Bạn
Đã khóc
Âm thầm trong bóng tối
Gặm nhấm sự cô đơn
Như con thằn lằn xót xa chiếc đuôi chẳng bao giờ mọc lại
Như lời trái tim bạn
Và bài thơ
Muôn đời chẳng kẻ nào nghe thấy…
2.
Nhiều khi
Bài thơ
Hay bạn
Như ngọn gió
Nhè nhẹ
Ghé vào những ngôi nhà tâm hồn
Và ở đó một đêm
Sáng sớm
Bạn
Hay bài thơ
Tỉnh dậy
Thấy mình nằm giữa nghĩa trang
Một nghĩa trang dài
Với những dãy bia vô tự…
3.
Mỗi chiều
Bạn đi ngang phố
Những con đường có rất nhiều tiếng chân
Nhưng lại mang tên là “cô đơn “
Bài thơ nằm trong trái tim bạn
Và thở
Hơi thở khẽ quá
Chỉ có những nỗi buồn quá khứ
Hoặc câu hỏi tương lai nghe thấy
Từ đâu đó
Trên ban công
Nơi có những giò hoa phong lan chẳng bao giờ nở
Có thể là từ sau những cửa sổ
Nơi tháng năm đang dần mục nát hình hài
Có thể là từ những căn gác xép
Hẹp như thiên đường chúng ta đang sống
Ai đó đang chơi đàn
Từng giọt
Mỗi giọt
Như tinh trùng
Bơi mãi
Bơi
Và bơi
Kiệt sức
Vẫn không thể chạm tới cửa bệnh viện
Để rồi
Bạn
Cũng như bài thơ
Vĩnh viễn không thể xác định AND của mình
Để rồi
Bài thơ
Cũng như bạn
Thành những kẻ mất gốc giống nòi.
4.
Bạn bắt đầu học nghe
Tiếng sóng biển
Bài thơ đậu trên vành tai bạn
Và nó cũng lắng nghe
Tiếng khóc của biển
Tiếng khóc vô ngôn
Như những chiếc móng tay nhọn
Cấu vào da thịt bạn
Làm những vần thơ tứa máu
Rồi khi hoàng hôn bị thít ngang yết hầu
Bằng những lời bịp bợm
Máu của bạn
Và bài thơ
Bị nhuộm mờ bởi thứ dung dịch thải ra từ cuống họng của lũ hồ ly
Trên mặt biển
Dập dềnh muôn triệu chiếc bong bóng cá
Như những chiếc hoa đăng bị đánh cắp linh hồn !
5.
Bạn và bài thơ của bạn
Bị treo cổ
Trước đôi mắt hả hê
Của những bài thơ tình yêu
Tụng ca
Và tuyên truyền
Trước khi trút hơi thở cuối
Bạn
Khắc khoải chờ
Bài thơ của bạn cũng ngoắc ngoải đợi
Một cánh tay
Chỉ cần đúng một không hơn
Giơ lên
Và kèm theo đúng một
Chỉ một
Tiếng nói cảm thương của đồng loại
Nhưng
Tất thảy
Chỉ là
Những lời thóa mạ và giục dã
Cầu cho bạn và bài thơ mau chóng bị kết liễu
Bạn nghĩ về gã hec quyn
Kẻ dùng đôi vai mình đội cả bầu trời
Còn bạn và bài thơ của bạn
Lại bị đè bẹp bởi sự khinh bỉ của anh em bạn.
6.
Bạn đã chết
Bài thơ cũng đã chấm dấu chấm sau cùng
Xác của bạn và bài thơ bị ném ra lề đường
Nhưng bạn vẫn còn nghe
Bài thơ cũng còn nghe
Tiếng gãy vụn của linh hồn biển
Sáng nắng vẫn mượt mà như má nhân tình
Sóng vẫn hiền ngoan như bờ môi người thiếu nữ dậy thì
Bãi cát mọc lên những chiếc mụt
Và mụt đã mưng mủ
Những mảnh thuyền thành những chiếc khăn xô
Vấn ngang hộp sọ đất liền
Đôi mắt biển đã ráo hoảnh tuyến lệ
Nhãn cầu đã bị xương cá làm toét
Biển cảm nhận bằng những thính nhĩ bị ung thư
Tiếng hò reo của những đứa con
Gắn trên ngực huân chương chí hiếu…
7.
Bạn còn đòi hỏi gì nữa?
Bài thơ của bạn và bạn
Đã được ban cái chết dịu dàng
Bạn có thấy
Cánh cổng tòa án lương tâm đang mở
Cùng rất nhiều huyệt mộ mới đào ???

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn