THƠ TẶNG TRẦN MẠNH HẢO

0
953

Hồ Chí Bửu

Hai đứa mình cùng bằng tuổi nhau
Ông thường nhìn xoáy những vết đau
Còn ta chó sói trong lồng sắt
Vươn móng nằm xem những vết cào

Ông cũng từng là một đảng viên
Cũng từng ôm ấp lý tưởng riêng
Bây giờ vỡ mộng theo năm tháng
Cởi bỏ từ lâu những xích xiềng

Ông cũng bỏ rồi Hội Nhà Văn
Mà ta thường gọi Hội Chắc Ăn
Trời ơi ! Sao chẳng màng khanh tướng
Ta ghét người ông mấy chục lần..

Ông cũng từng dẫn lính qua K
Làm thơ, uống rượu và ngân nga
Sĩ quan mà khoái chơi như lính
Cũng đá lông nheo với mấy bà

Cái hội ta mơ cả một đời
Mà ông từ bỏ dễ như chơi
Vậy ta mới phục ông sát đất
Sao chẳng làm theo Ý Của Trời ?

2.
“ Câu hò thay chiếc xuồng ba lá
Lặn lội đưa ta đến Tháp Mười
Nước phèn nổ mắt từng con cá
Hai mùa kinh rạch đổ mồ hôi

Uống chay dưới ánh trăng suông vậy
Nhậu rắn lòng sao bỗng nhớ rùa
Thương đất thương người đâu dám quậy
Ly rượu vơi đầy với nắng mưa”(*)

Ta khoái thơ ông từ lúc đó
Ngênh ngang hào sảng và bất cần
Dĩ nhiên mây sẽ bay theo gió
Cuộc đời cũng tựa áng phù vân

Ta đọc nhiều lần bài tham luận
Mà ông hát ở Hội Nhà Văn
Hữu Thỉnh, Quang Thiều sây sẩm mặt
Nửa cười nửa khóc tức nhăn răng

Tự nhiên nổi hứng làm thơ tặng
Cảm ơn ông đã đọc hết bài12347814_188926678124635_3341295378557357642_n
Hết mưa trời sẽ qua ngày nắng
Ông lỡ đọc rồi xin nhớ lai (like)

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn