thơ tặng CÔ GIÁO VỀ HƯU

0
2028
Nguyễn Văn Gia
Tháng sau em về hưu
nhận lương theo sổ
Nghỉ ngơi thôi
sau 35 năm đứng lớp
Học trò nghe tin
có em bật khóc
Thương cái dịu dàng
nhưng nghiêm khắc của cô
Thời gian qua mau
chúng ta sắp già rồi sao…
(Nhớ lại cái thời 
anh thập thò ngoài cửa lớp
Gặp tay bảo vệ vô cùng đáng ghét
Lão canh anh như canh trộm – 
thật buồn cười
Cuối cùng 
rồi anh cũng dụ được em thôi
Về làm dâu 
cái xóm nghèo xơ xác
Nghèo mà thanh cao – 
lần đầu anh ba hoa tán dóc
Để em tin cho đỡ đau lòng
Chỉ là dối nhau 
cho qua cái thủa long đong…)
Giờ em lại về 
với tre pheo cau bưởi … quanh sân
Bắt chước người xưa 
mình ca bài “quy ẩn”
Nhẹ nhàng như mây
sớm chiều lãng đãng
Bỏ lại sau lưng
những ảo ảnh phù trầm
Khi em về 
có anh đứng đợi trước sân
Có bàn tay thô chìa ra em nắm
Hạnh phúc là cái thứ chi 
mà muôn đời bí ẩn…
Nguyễn Văn Gia

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn