Thơ: Quỳnh Nga

0


CHỈ CÒN LẠI BIỂN !
 
Biển chạm vào vai em
Như em chạm vào anh để nhớ
Con sóng vỗ bờ muôn thuở
Dạt dào hát khúc tình ca
Biển mặn khát lời ru
Em khát một mùa trăng không trở lại
Bờ cát lặng yên cong môi con gái
Xuân thì trinh nguyên màu trăng
Biển thì thầm hay em gọi tên anh
Và nắng ấm về trên thân tàu viễn xứ
Cánh hải âu nghiêng mình dưới vành trăng thiếu nữ
Trăng  đầu mùa đêm ấy trăng mười ba
Biển ôm choàng em ngày anh chia xa
Biển hờn dỗi thả rong  sóng bạc đầu trôi theo bóng phù vân vô định
Biển cuốn hết bờ nhau trả người không đến
Biển thả trôi những nụ tình bằng ánh nến xanh xao !
 
GỌI PHỐ
Ừ thì phố vẫn xanh rêu
Em từ ly biệt như chiều vợi xa…
Ngày xưa đâu áo lụa là ?
Em giờ hun hút bóng tà huy bay…
Phố còn ôm mộng đầy tay
Nở vàng một đóa hoàng mai vô thường !
 
 
 
 
 
 
 
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here