Thơ Phạm Tấn Dũng

0

 

HÁT  XA QUÊ

 
Ễnh ương kêu chiều tạnh giông tháng sáu
sông chạm đáy rồi lúa đồng đắng ngắm
hắt hiu đèn đêm vốc nắm sáng đèn đường
nhưng cơn gió quê như giọng ai cười lễnh loãng
thằng bé Thu Bồn
ôm guitar ngồi hát xa quê
 
Tháng sáu ngày giông thương cây bắp đỏ trên đồng
Cha vá chiêm bao
dắt trâu bãi bờ nhai bói triền sông
giọng nghé ầm vang trong cơn nấc cụt
gốc rễ nỗi niềm mồn một như in
đứa trẻ Thu Bồn
mưa nắng dội ngăn sâu
 
Những tháng sáu trôi dần theo thời gian
sông khóc đêm vì chẳng ai tắm hai lần
cá không quẫy tuột câu mà giận lẫy bầy đàn
lục bình trôi về đâu hun hút
chiều bờ xa nước cạn đến mênh mông
đứa trẻ Thu Bồn
sẫm màu ký ức
lụt bão từ chân lên đỉnh tóc
 
Tháng sáu tháng sáu
những đứa trẻ Thu Bồn
ngẫng đầu mà hát
không còn muốn nghe phải đợi nước ròng
xa quê tìm về tiếng chim réo rắt
phía những chân cầu bên chân núi Chúa
chùm cánh bằng lăng rũ nhau hóng gió
Tháng sáu tháng sáu tháng sáu
ai tha hương mà không nhớ tiếng ễnh ương
sông xé thân đêm bật khóc dây đàn
lục bình trổ bông tím phía chiều quê
thằng bé thu bồn
ru gió mồ côi
ôm guitar hát ./.

NHẬT KÝ GIÓ CUỐN 

Lật nhật ký vạt áo gió cuốn
hơi gió phả lên đường mòn
tiếng chim xô ngang lưng gió
bơi thênh thang trong mắt bò tròn đen …
 
Những đứa trẻ Thu Bồn
chân dừng trên đá
ngủ mê hòn kẽm đốt lửa tuổi thơ
uống no tinh khí đất trời
hát vang bài ca mưa nguồn chớp bể
cùng rủ nhau ngâm mình bốn phía lũ tám phía lụt
trăm bận bão giông có hề chi
con ngựa tìm nơi sinh ra con cá hồi ngược dốc
và bình minh chẳng nhớ buổi hoàng hôn
 
Những đứa trẻ
bấm chân vào đất nền áo nâu
cất tiếng cười hóa cỏ
những chiếc phao câu đứt lưỡi
tiếng bìm bịp trôi sông chở theo cánh diều chết yểu
tiếng dế than trời nỗi niềm cắn cỏ ngậm môi
gió bấc lẫm ký ức
kiểng quê chảy đều đều những mạch ngầm trong mạch
những hạt mưa trôi theo sóng nước
những nếp nhăn tròng trành
giữa đại ngàn vừa vút bóng thiên di….
 
Những chiếc lá vàng rã mục chiều thu
những cánh tay lượm hạt mưa đêm bỏ quên vào tóc
những giọng khàn gọi ước mơ như có lần dúi mơ ước vào ngực
những ngọn đèn không biết sáng về đâu
những bọt bèo không lách nổi ổ gà của sóng
những hòn than đỏ còn hâm nóng màu rêu…..
 
 
 
 

Lật nhật ký gió cuốn
gió trung du rào rào vết xước
sông hồ người lênh đênh
chuông chùa trổ giữa mùa shala nở…
Những đứa trẻ Thu Bồn
dừng chân nơi đầu ghềnh cuối bãi
mùa của mùa hoa lau nở
gió là gió đầu non lưu luyến gió đầu đông
những bàn chân bấm vào đất nẻ vào cát bỏng
khói bụi mịt mùng sững phố đau quê
những đứa trẻ Thu Bồn ngâm chân cửa bể
trâng trâng những con mắt thuyền quên ngủ
huýt gió bài ca dã tràng
đời riêng ngọn dừa soi bóng
nguồn thì đang mưa bể chớp phía chân trời
 
Những trang nhật ký gió cuốn
ngày tháng giêng đêm tháng ba
bóc nỗi nhớ vầng trăng xưa một đóa
gã say buồn
uống nốt buổi chiều quê   ./.

Quê hương

bốn bề sóng vỗ mặt
bãi bồi bờ lỡ
một bề cắt vào trong
từng thớ đất thở hắt
 
những chàng trai sông Thu
đã ra đi
đã quay về và không về
đã quay cuồng trong gió lốc
giữa chảy xiết Thu Bồn
hay yên ả những lần tụ hội
nổi trên da thịt
cồn gò là quê hương .
 
những chàng trai sông Thu
cuộn gió mang về
làng quê đời người
bóng hình in vào đất nền áo nâu
chạm chân
đã ngùi ngùi đầu quê làng Thi Lai Hà Mật
tiếng guốc khua đều sạp chợ Phú Bông
tiếng chim gù bồi hồi giữa trưa Đông Bàng giữa chiều Bàng Lãnh
tiếng còi tàu chiều tà ga Xuân Đài gạt thầm nước mắt tiễn đưa
tiếng dệt lụa ươm tơ làng Bảo An trăm năm còn vọng
tiếng bìm bịp kêu chiều rã riêng bãi dâu tư Phú
tiếng vạc kêu đêm rớt lại nơi đầu vòm một bến Vân Ly
ôi quê hương
qua bao bận chiến tranh
con sông xưa một bên đã âm thầm tự tử
bãi dâu xanh rì đã khoát lên lớp áo trắng cỏ lau
những cơn bấc căm căm lặm vào da thịt
nắng rát chang chang mùa gió Lào cay nghiệt
quất vào những đôi môi khô ruộng tháng năm
nước mắt mẹ thì dâng theo ngấn lụt
thân cha gầy bám củi khô với vớt cơi trầu
chị xắn quần đếm thời gian đã khô nước mắt
đêm nghe tiếng chim cuốc kêu thay nhạc một mình
trăm trận bão giông vẫn ngữa mặt cười
xóm làng vẫn cứ vang vang đùa vui trẻ nhỏ
tinh mơ nông dân vát cuốc ra đồng vẫn rang rảng đọc thơ
 
ôi quê hương quê hương
những chàng trai sông Thu chân đất
vẫn ra đi vẫn quay về và không về
vẫn say khướt những lần nướng lưỡi mình trên bàn rượu
rồi mơ mê thầm thỉ đọc câu hò đối đáp
“thương cha nhớ mẹ thì về
nhược bằng thương kiểng nhớ quê thì đừng”
 
ôi quê hương quê hương quê hương
những lần khóc
có người tha hương ngay trên quê mình
tôi này
nói với tôi
quê mình Gò Nổi ./.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ôi quê hương
qua bao bận chiến tranh
con sông xưa một bên đã âm thầm tự tử
bãi dâu xanh rì đã khoát lên lớp áo trắng cỏ lau
những cơn bấc căm căm lặm vào da thịt
nắng rát chang chang mùa gió Lào cay nghiệt
quất vào những đôi môi khô ruộng tháng năm
nước mắt mẹ thì dâng theo ngấn lụt
thân cha gầy bám củi khô với vớt cơi trầu
chị xắn quần đếm thời gian đã khô nước mắt
đêm nghe tiếng chim cuốc kêu thay nhạc một mình
trăm trận bão giông vẫn ngữa mặt cười
xóm làng vẫn cứ vang vang đùa vui trẻ nhỏ
tinh mơ nông dân vát cuốc ra đồng vẫn rang rảng đọc thơ
 
ôi quê hương quê hương
những chàng trai sông Thu chân đất
vẫn ra đi vẫn quay về và không về
vẫn say khướt những lần nướng lưỡi mình trên bàn rượu
rồi mơ mê thầm thỉ đọc câu hò đối đáp
“thương cha nhớ mẹ thì về
nhược bằng thương kiểng nhớ quê thì đừng”
 
ôi quê hương quê hương quê hương
những lần khóc
có người tha hương ngay trên quê mình
tôi này
nói với tôi
quê mình Gò Nổi ./.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here