Thơ NP PHAN

0

Ảnh đại diện

vẫn còn đâu đó

vẫn còn đó những sớm mai
khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly
câu kinh vô tự sầu bi
cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi

vẫn còn đâu đó em ơi
chút hoang vắng, chút ngậm ngùi mênh mông
xin về nói với dòng sông
cứ xuôi về phía bềnh bồng, phiêu linh

vẫn còn đây chút yên bình
nghe trong sâu thẳm dáng hình hoang vu
xin cho năm tháng xa mù
vẫn còn đâu đó mùa thu dỗi hờn

còn tiếng phong linh

hình như vẫn còn một bông hoa
phía bên kia thung lũng
gió bào mòn niềm tin
nên chẳng ai đoái hoài

*

ngày em đi tìm một mùi hương xa khuất
chiếc khăn san còn khoác trên vai
mưa mùa đông thầm thĩ
nỗi nhớ cứ dài ra
làm vướng víu bước chân

*

tiếng chim đã không còn vang lên nữa
nơi chốn cũ chỉ còn trong thinh lặng
giọt thời gian rơi trong vô thức
sửng sốt một tàn đêm

*

hình như con đường phía trước mặt
sẽ chẳng dẫn về một nơi chốn nào
thung lũng bên kia cũng chẳng còn
bông hoa đã thành ảo ảnh

*

em hãy cất giữ tiếng phong linh
rộn ràng trong buổi chiều đầy gió
chiếc lá dịu dàng rơi xuống
trong nỗi luyến tiếc muộn màng

tay vẫy phiêu bồng

những bước chân nào đã rời xa
chẳng nói một lời từ giã
hoàng hôn trắng
đau đáu đợi chờ lời vĩ thanh

mưa có còn rơi trên lối đi xưa
hay chỉ là tháng năm biền biệt
thời gian xanh
mang theo số phận con người
giấc mơ nào đi lạc về phía hư vô

không còn mong nhặt được
chiếc lá rụng trong vườn khuya
tiếng xao xác gió mùa
chỉ còn là hoài niệm
trong tâm tưởng

dòng sông vẫn lặng lẽ trôi
bỏ lại đằng sau những bóng râm u hoài
với tiếng ca đồng vọng
một chút nắng vàng phai
hoang mang trên triền đồi vắng

lời xưng tụng hồn nhiên
xui khiến nụ hoa buồn rưng rức
trong lần hạnh ngộ sau cùng
lời đẩy đưa không hò hẹn
dửng dưng
tay vẫy phiêu bồng

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here