Thơ NGUYỄN VŨ SINH

0

KHÚC HƯ TÌNH

Môi trầm thơm còn bay
Hôn nhau tình thật đầy
Quên đi bao ngày tháng
Men đời giọt đắng cay!  

Cùng nâng ly rượu say
Vuốt ve trên ngón gầy
Ly khô vừa cạn đáy
Sao vàng năm ngón tay!  

Khói trầm vương chiều nay
Ai qua cõi đời này
Thoáng làn hương trong gió
Lặng lờ trôi như mây?  

Phơi tình trên ngọn cây
Hong khô qua tháng ngày
Mai này xanh xao úa
Như chiếc lá vàng bay…/

Mưa rơi ướt nhẹp đầu con kiến
Bầy kiến rùng mình chết điếng vô hang
Lũ giun xới đất trườn ló dạng
Buồn rưng khóc con kiến gãy càng!

*

Mai em lớn lỡ thành thân vong quốc
Xin ngùi thương từng tấc đất quê hương
Nơi chào đời ấu thơ chôn cuống rốn
Dù rã tan nhưng hạt đất vẫn còn!

ĐÁY MẮT

Em mang đôi mắt hồ thu
Nhìn quanh thấy bóng lửa tù ngục soi
Từ trong đáy mắt nhân từ
Dường như hóa giải khói thù hận bay.
Sợ che mờ ánh nguyệt bờ thủy cung.
Xoe tròn mắt biếc thơ ngây
Đủ nghiêng vừa cặp lông mày nguyệt tơ
Xin đừng khép lại mi hờ

*

NGHE TIẾNG CHUÔNG ĐÊM THÁNH LỄ

Chuông ngân trên nóc giáo đường

Sao trông mắt Chúa ngỡ buồn hơn xưa

Nhà thờ vang tiếng thánh ca

Chiên ngoan hành lễ chờ Cha tẩy trần

Người ban tặng phép hồng ân

Vang lời kinh nguyện thấy gần Chúa hơn

Chúa mang thập tự khổ hình

Cho câu kinh thánh nặng tình yêu thương.

NGUYỄN VŨ SINH 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here