Thơ Nguyễn Vân Thiên

0

imagesNgã ba
Ngã ba sông hay ngã ba lòng
Lần cuối xa quê qua đò Ba Bến
Chuyến cuối sang ngang dòng định mệnh
Ai tiễn đưa, ai đứng khóc ven bờ?
Lưu lạc chợ đời đêm phố lạ nằm mơ
Giương cánh buồm trăng ngược nguồn sông quê mẹ
Thương thuyền giấy về đâu thời thơ trẻ
Nhớ tóc xưa buồn ai gội bến hoàng hôn
Khách thập phương mười năm bụi vương hồn
Thơ về hành hương qua đò Ba Bến
Mỏi rụng tay chèo bờ xưa chưa thấy đến
Núi sương mờ ai đợi dáng bồng con
Mười năm vin cửa dấu tay mòn
Cha đứng nhìn ngõ khuya xào xạc gió
Thắp mười năm chân tàn hương còn đó
Đếm từng đêm nguyện cầu mẹ khóc nhớ con xa
Ta mười năm sâu mắt ngóng quê nhà
Qua ngã ba sông rời đò Ba Bến
Gặp ngã ba đời liều đi thử đến
Trước ngã ba lòng quay quắt nhớ mong.
Răng
Quanh sân gạch ai cùng ai đuổi bắt
Vấp ánh trăng tuổi thơ ngã lăn cù
Răng sún cười chân mây xa lắc
Hương ổi hoài thơm ngọt góc vườn thu
Xưa răng sữa dại khờ đau vú mẹ
Giọt ca dao nhỏ máu thắm nuôi hồn
Táo cành cao em gọi mời leo té
Vườn địa đàng nay gãy chiếc răng khôn
Thương nội quê nghèo móm mém nhai ngô
Ngày giáp hạt cháo cơm nhường con cháu
Ta lưu lạc xứ người gặm bánh mì khô
Cắn phải nỗi buồn chân răng rươm rướm máu
Rừng chưa kịp xanh mùa thu vội đến
Kỷ niệm hoá răng nanh hoang thú xé hồn ta
Hiên mưa xưa ai đứng cười răng khểnh
Cuối trời còn hiu hắt nắng môi hoa.
Chia xa
Tình học trò mong manh giấy vở
Trang thương trang nhớ ghép chung tờ
Ai đem tình chia hai thương nhớ?
Để tim mình nhói buốt nửa câu thơ?
Lần cuối trường tan, cổng trường sao khép vội?
Chia hai phần đời: Hè phố – sân chơi
Lần cuối chia tay, cầm tay nhau bối rối
Bỗng hai lối chia xa, chưa kịp nói nửa lời
Người vội về, sợ chiều mưa ướt tóc
Mưa không về, sao ướt mắt nâu thương?
Ta thơ thẩn đường xưa nghe lá khóc
Qua phố quen, sao chân lại lạc đường?
Thế rồi xa, xa hoài, xa mãi,
Phượng bao mùa hoa đỏ mắt rưng rưng
Có nhớ có thương, thôi em đừng ngoái lại
Sóng lở bờ, sông kỷ niệm – sau lưng.
Gió từ đâu về đâu?
Vào rừng hỏi: gió từ đâu về đâu?
Cây lặng lẽ khoác tay lắc đầu
Xuống sông hỏi: gió từ đâu về đâu?
Cánh buồm ngó lơ bỏ chạy
Vào nhà hỏi: gió từ đâu về đâu?
Cánh cửa giật mình đập ngón tay máu chảy
Ra vườn hỏi: gió từ đâu về đâu?
Lá vàng rủ trái chín quyên sinh
Gặp em hỏi: gió từ đâu về đâu?
Em giật mình
Tròn xoe đôi mắt
Mới hay gió từ trái tim trước mặt
Về bão nổi lòng tôi
Tiếng chuông trên đồi sương
Như mơ thánh thót chuông ngân
Tay run tay nắm, vai gần ấm vai
Thiên đường nào giấu mắt nai
Môi thơm bối rối nửa bài thánh ca
Đồi sương bên gốc thông già
Cành khô nhóm lửa, tay ngà em hơ
Ta ngồi hong sưởi vần thơ
Mắt cay cay khói, hồn mờ mịt sương
Lòng ta hang đá nhớ thương
Tình yêu nào tận thiên đường giáng sinh
Chuông reo rối nhịp tim mìmh
Chớp mi thánh nữ lung linh sao trời
Chuông rung tiếng kép tiếng rời
Tiếng bay đỉnh gió, tiếng rơi thung mờ
Giật mình rụng quả thông khô
Hồn thơ gợn sóng, mặt hồ vỡ gương.images

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here