Thơ Nguyễn Văn Gia

0
501
TÌNH CỜ ĐỌC THƠ
HẠ TRI CHƯƠNG
Thuở nhỏ 
ông rong chơi
Về làng 
khi tóc bạc
Trẻ con 
không biết mặt
Chuyện đó 
cũng… thường thôi
Quê tôi
giờ lạ hoắc
Người ôm tiền 
rảo quanh
Ôi mua nhà
mua đất
Như mua … quả ớt xanh
Tôi quanh quẩn 
quê mình
Cho đến khi tóc bạc
Nghe giọng lạ 
thất kinh
Cứ ngỡ 
mình đi lạc.
VÔ NGHĨA
Trước mắt 
ai cũng thấy
Chết 
không mang theo gì
Vậy 
đào rừng phá núi
Chẳng biết để làm chi.
CÁT LẦM

Thời gian 
vô tận trôi
Giữa bao la 
trời 
đất
Thân kia rồi sẽ mất
Dấu chân còn được sao.
Tranh HLNT
NGÀY VUI 
SAO LẠI UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
(Gởi người bạn thân)
Đồng đội đâu rồi
còn một mình ta, buồn chưa
Chén rượu dẫu pha đường
nghe đắng ngắt
Thưa tổ tiên
phải tội này đáng chết ?
Người ơi người
sao gọi mãi chẳng ai thưa…
NÓI GIỮA CƠN MƠ

Ôi hội Long Hoa 
đời chỉ toàn lụa và nhung
Ta lại bước vẩn vơ 
trên đường đi không bao giờ đến
Khi ai cũng riêng lo phần mình 
ai cũng tận tình thu vén
Em ơi em
có cùng ta chia một nửa giấc mơ buồn…
Nguyễn Văn Gia

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn