Thơ Nguyễn Thị Phương Dung

0
685

 

  Dạ Khúc

 

Mỗi lần đến với em

Anh đều băng qua giấc mơ đầm đìa nước mắt

Trong giấc mơ có cánh rừng phủ đầy gai nhọn

Có cánh đồng thất bát

Có cả vực sâu và thung vắng

Thế mà khoảng cách giữa hai ta chỉ là con đường ngắn

Nếu đứng ở tàn cây trong khu vườn xanh tươi kia,

Anh có thể nhìn thấy khói hoàng hôn nhà em oằn mình buồn bã

Tại sao anh phải băng qua giấc mơ nước mắt đầm đìa?

Mỗi lần đến với em

Anh lại vội vã quay về

Dù giấc mơ em mênh mang đêm thâu

Có bàn chân đưa lối

Anh vẫn cố băng nhanh qua giấc mơ để quay về
khu rừng nguyên sinh tăm tối

Cất giấu trái tim mình

Nhiều đêm như thế

Em trở dậy với khuôn mặt buồn

Đầm đìa nước mắt

Muốn tin giấc mơ có thật

Lại sợ những cành gai nhọn…

Đau đớn quẩn quanh mê hồn trận.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn