Thơ Nguyễn Nhã Tiên

0
522

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACEBOOK

 

 

NỖI BUỒN XANH

 

Vô cớ nỗi buồn dẫn tôi về phía sân ga
tìm một chia ly trú vào nước mắt
một hội ngộ để gào lên tiếng khóc
một nhân tình để sụp lạy chào thưa
Đã cắt nghĩa triệu lần em
em là ai
một khối thịt xương hay một làn tro bụi
hay tiếng hót vút lên trời của chim
hay biếc xanh cỏ dại
hay dòng sông lầm lũi cuối chân trời
Cắt nghĩa hoài em mãi biển khơi
cơn đói khát vẽ ra lối mòn mê lộ
ngàn con mắt chơi trò cám dỗ
ngàn môi hường đùa cợt tiếng yêu
Em là ai, chẳng lẽ xanh rêu
cái màu xanh chẳng cho con người một niềm hy vọng
cái màu xanh u buồn, màu xanh phản bội
nõn mượt ra tháng ngày lại chóng lãng quên
Em là ai, chẳng lẽ bóng đêm
nơi ký ức chồng lên ký ức
nhân danh thời gian cao lời hiền triết
yêu em rồi tôi hiểu nghĩa chân mây
Vô cớ nỗi buồn dẫn tôi đi tìm em
con tàu chở mùa đi, mùa tới
em đã xưa còn tôi đứng đợi
rêu đã xanh trên những dấu chân người

BỜ BÃI RIÊNG TÔI

Mỗi ngày sông mỗi đi xa
chảy vơi một ít quê nhà của tôi
mẹ xa,
em cũng xa rồi
cỏ xanh thôi gắng đắp bồi ngày xưa
Mỗi ngày sông
mỗi lưa thưa
bến hoang vu tiếng sớm trưa gọi đò
lao xao tóc gió không ngờ
thổi lay phay tự hư vô thổi về
Cát im lặng một miền quê
bỗng dồn dập bước chân về giục vang
ven sông cải đã hoa vàng
nắng mê mải chở mùa sang tìm người
Mông lung ngồi ngó mây trời
cò bay như thả buồn rơi mắt mình

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn