Thơ Nguyễn Nhã Tiên

0
361

 

 

 Ảnh Le hông Duc

Mơ màng rơm rạ

          Gửi Nguyễn Hàn Chung

 

Nhăn nheo rồi
anh bôi cho đỏ lại

Cho anh thành ngọn lửa
tối ba mươi

Loay hoay mãi
không làm sao trẻ dại

Không làm sao
trần truồng trên sông
nghe vỡ tiếng reo cười

Ngày nhanh quá
anh đi mà chóng mặt

Tựa phía nào
cũng sa mạc mênh mông

Chừ anh đốt
cho mình lửa dậy

Phút mơ màng
gặp rơm rạ…khói bên sông.

Chia sẻ
Bài trướcThơ Nguyễn Hữu Phú
Bài tiếp theoThơ Đỗ Duy Ngọc

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn